Vũ Luyện Điên Phong

Chương 376: Rảnh rỗi đến nhàm chán


Lúc thất thần, Dương Khai hỏi ba lần, Đồ Phong mới kịp phản ứng:

- Vết thương nhỏ, tiểu công tử không cần lo lắng.

Nói vừa mới nói xong, lại nôn ra một ngụm máu tươi.

Vết thương nhỏ gì? Đó là hai người toàn lực nhất kích, kết quả tự cơ thể bạo phát ra, chẳng khác gì không đề phòng tự mình hung hăng đánh mình, không bất tỉnh ngay tại chỗ là may lắm rồi.

- Thuốc chữa thương, có không?

Dương Khai trầm giọng hỏi.

Trong Mị Ảnh Không của hắn có chút thuốc trị thương, nhưng những đan dược đó là năm đó Lăng Thái Hư chuẩn bị cho hắn, cấp bậc cũng không phải là quá cao. Đồ Phong và Đường Vũ Tiên thân là Dương gia huyết thị, trên người nhất định mang theo đan dược Dương gia luyện chế, nhất định còn tốt hơn của Dương Khai nhiều

Cho nên Dương Khai cũng không đi bêu xấu

- Có

Đường Vũ Tiên gật đầu, lấy trong lòng ra một bình nhỏ, đổ ra một viên huyền đan màu nâu duy nhất

Trên mặt hai người đều hiện ra thần sắc đau đớn, dở khóc dở cười

Huyền đan màu đen này, là đan dược huyết thị thường mang theo, ước chừng là Huyền cấp hạ phẩm, vết thương lớn nhỏ bình thường đều có thể trị được

Loại đan dược này vô cùng quý giá, mỗi người cũng chỉ mang theo một viên trong người, hai người tự nhiên lúc này có chút luyến tiếc không nỡ nuốt

Nhưng chức trách của bọn họ là bảo vệ Dương Khai an toàn, nếu không nhanh chóng dưỡng thương cho tốt, nếu chẳng may xảy ra biến cố gì lớn thì không ổn

Cho nên ngay cả đau lòng, ngay cả có thể uống hoặc không, hai người vẫn quyết tâm nuốt Huyền đan.

Hết thảy, đều để bảo vệ Dương Khai

Sau khi hai người ăn đan dược vào, thần sắc Dương Khai bỗng nhiên giật giật, vội vàng kéo bọn họ lên, sau đó đưa chân trên mặt đất lau vài cái, che dấu máu trên đất

Ngay sau đó, Lã Lương liền dẫn rất nhiều cao thủ Lã gia đến

- Đã xảy ra chuyện gì?

Lã Lương sắc mặt hốt hoảng, vội vàng hỏi

Động tĩnh lúc nãy lớn như vậy truyền đi, cao thủ Lã gia đều phát hiện, biết nơi truyền ra tiếng động là nơi ở của Dương Khai, cũng không dám do dự vội vàng chạy tới

Tất cả đều sợ Dương Khai xảy ra chuyện gì. Nếu công tử Dương gia gặp chuyện gì không may ở Lã gia, mặc dù có Thu gia làm chỗ dựa vững chắc, Lã gia cũng xong rồi

Với sự ương ngạnh, ngạo mạn của Dương gia nhật định sẽ san bằng nơi này

Liên quan đến tồn vong của gia tộc, Lã Lương có thể nào không khẩn trương, có thể nào không hốt hoảng?

Sau khi hỏi, mọi người đều nhìn Dương Khai, thấy hắn bình an vô sự, trên người cũng không có vết thương gì, đều thở phào nhẹ nhõm

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên cũng che giấu rất tốt. Hai người hơi vận chuyển chân nguyên để huyết khí hiện len khuôn mặt, thoạt nhìn nét mặt toả sáng, căn bản không lộ ra dấu vết bị thương.

- Không có việc gì.

Dương Khai ha hả cười.

- Bản công tử vừa rồi bảo Đồ Phong và Đường Vũ Tiên so chiêu cho ta xem, không nghĩ náo động hơi lớn

- So chiêu?

Lã Lương thần sắc ngạc nhiên.

Dương Khai cười nói:

- Rảnh rỗi đến nhàm chán. Xem cao thủ so chiêu cũng có thể giải buồn.

Nghe hắn nói như vậy, thần sắc mọi người cổ quái, cau mày

Nhìn hai cái hố to trên mặt đất, vết rạn tứ phía, bọn người Lã Lương âm thầm kinh hãi trước sức mạnh của hai hai vị huyết thị

Chỉ có điều so chiêu đã gây ra động tĩnh lớn như vậy. Nếu là cuộc chiến sinh tử còn lợi hại đến mức nào?

Sang sảng cười, Lã Lương nói:

- Hoá ra Dương công tử còn nhàn tình nhã trí như thế, Lã mỗ khinh suất rồi, các ngươi tiếp tục, ta xin cáo từ!

- Đi thong thả!

Dương Khai tao nhã mà cười , còn không đợi Lã Lương rời khỏi, lại giương giọng hô:

- Đúng rồi Lã gia chủ.

Lã Lương nhướn mày, quay người lại hỏi:

- Dương công tử còn có gì chỉ bảo?

Giọng điệu thần thái không ngưng trọng như hôm qua, ngược lại có chút không kiên nhẫn, vô tình, dường như thái độ có chút thay đổi

Dương Khai cũng không thèm để ý, chỉ nói:

- Lã gia địa linh nhân kiệt, nơi đây cũng non xanh nước biếc, ta cùng với hai vị huyết thị muốn ở vài ngày, sẽ không phiền toái cho các ngươi chứ?

Lã Lương hơi có chút không ngờ, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cười nói:

- Dương công tử có thể làm khách Lã gia, là vinh hạnh của Lã gia, sao lại nói đến phiền toái

- Ừ, như thế là tốt rồi.

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Lã Lương lại chắp tay, dẫn mọi người thối lui.

Đợi cho bọn họ rời đi, Dương Khai mới quay đầu lại, nhìn về phía lầu các cách hơn mười trượng

Tại lầu hai, Thu Ức Mộng đang dựa vào lan can, tươi cười đầy thâm ý, dù bận vẫn ung dung trông lại bên này

Bốn mắt nhìn nhau, Thu Ức Mộng hơi hơi nâng cằm, có chút hương vị thị uy, Lạc Tiểu Mạn cũng là cười hắc hắc, dường như phát hiện cái gì bí mật

Dương Khai nhếch mép cười với các nàng, dẫn hai vị huyết thị đi vào phòng

Trong sương phòng, Dương Khai cũng không kiêng dè trước mặt hai vị huyết thị, chỉ tự lo thay quần áo ướt đẫm

Ánh mắt Đồ Phong và Đường Vũ Tiên phức tạp, tâm tình rối rắm, bất ổn chờ đợi .

Đọi lúc lâu sau, Dương Khai cũng không có ý muốn nói

Sau khi thay y phục xong, liền trực tiếp ngồi xuống ghế

Hai người liếc nhìn nhau, lúc này mới bạo gan tiến lên, cùng nhau nửa quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói:

- Bọn tại hạ có tội, kính xin công tử trách phạt

Dương Khai nhìn bọn họ một cái, thần sắc đạm mạc nói:

- Tội gì?

Đồ Phong sắc mặt xấu hổ, trầm giọng nói:

- Bởi vì bọn ta khinh suất lỗ mãng, làm chậm trễ hành trình của công tử!

Lúc cuối cùng Dương Khai nói với Lã Lương muốn lưu lại chỗ này vài ngày, rõ ràng để Đồ Phong và Đường Vũ Tiên an toàn chữa thương

Điều này, bất kể Đồ Phong hay Đường Vũ Tiên đều biết rõ, cũng bởi vì vậy, trong lòng hai người đều có chút cảm kích

Công tử Dương gia có rất ít người thương cảm thuộc hạ như vậy, vết thương bọn họ không nhẹ, cũng không nặng, nhưng nếu không dưỡng thương tốt, nói không chừng lại có ẩn họa

Đồ Phong nói xong, Dương Khai không lên tiếng

Đường Vũ Tiên cũng nói:

- Bởi vì bọn tại hạ khiến công tử bị Lã gia coi thường! Bọn tại hạ có tội!

Thái độ của Lã Lương trước sau biến hóa rất nhỏ, cũng không thể giấu diếm được ánh mắt mọi người

Vì sao y biến hóa như vậy, chỉ là bởi vì Dương Khai nói một câu, hắn nhàn rỗi nhàm chán, bảo hai vị huyết thị so chiêu cho hắn giải buồn!

Huyết thị là ai? Là cao thủ trung thành tận tâm qua bao nhiêu năm thủ hộ Dương gia, vì Dương gia lập được biết bao nhiêu công lao hiển hách, dùng tính mạng của mình để cứu tính mạng đệ tử dòng chính Dương gia

Bất kể đời nào, huyết thị đều dùng máu của mình, lưu màu mực đậm!

Dương gia phồn vinh hưng thịnh, huyết thị công cao lao khổ!

Lòng trung thành và sự hi sinh của huyết thị rõ như ban ngày

Tuy người bên ngoài không thích Dương gia, nhưng đều rất khâm phục đám người huyết thị này

Mà hiện tại, hai người trong đám người huyết thị này lại ra tay đánh nahu chỉ vì giải buồn cho một công tử còn chưa về đến gia tộc? Tình thân bọn họ như huynh đệ tỉ muội, ngày thường cũng không cãi nhau bao giờ, chỉ vì một mệnh lệnh như có như không mà lại đả thương lẫn nhau

Bọn họ cũng không phải khỉ, tại sao có thể đùa giỡn để giải buồn?

Hành vi phón túng, ăn chơi kiểu con ông cháu cha của Dương Khai quá rõ ràng

Cho nên Lã lương mới thay đổi thái độ như vậy

Nếu không bởi vì Dương Khai chịu trách nhiệm, hắn cũng không bị coi thường

Chuyện như vậy nếu lan truyền ra ngoài, không chừng cả thiên hạ cho rằng Dương Khia bùn đất không tạo nổi hình, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của hắn

Trong phút chốc, hai vị huyết thị liền nghĩ rất xa, cho nên trong lòng Đồ Phong và Đường Vũ Tiên mới áy náy vạn phần

- Còn gì nữa không?

Dương Khai cười khẽ nhìn bọn họ

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên liếc nhìn nhau, không biết đáp lại như thế nào

- Đứng lên đi.

Dương Khai cười cười,

- Ta biết, huyết thị chỉ quỳ chủ của mình, các ngươi hiện tại còn chưa nhận ta. Cái quỳ này, miễn!

Hai vị huyết thị đều có chút đỏ mặt.

Dương Khai nói trắng ra nhưng cũng là biểu hiện tâm lý của bọn họ. Trên đoạn đường này, Dương Khai quả thật mang lại không ít bất ngờ cho bọn họ, hôm nay càng làm cho bọn họ có chút cảm kích, nhưng vẫn còn cách thần phục và nguyện trung thành hơi xa

- Đợi cho có một ngày, các ngươi nguyện ý đi theo ta, lại đến quỳ.

Dương Khai thần sắc bình thản.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên xấu hổ đứng dậy

Đồ Phong chậc chậc miệng, chần chờ nói:

- Nhưng hiện tại Lã gia nhất định đã không hề xem trọng tiểu công tử rồi

- Ta nói, ta đối với bọn họ cũng không có ý kiến gì, bọn họ xem trọng hay coi thường ta, không liên quan gì đến ta! Coi thường ta, cũng là bọn họ có mắt không tròng!

Dương Khai cười ha hả, lời nói xoay chuyển, thần sắc lạnh lùng, nói:

- Nhưng hai người lần sau không lặp lại như thế nữa

Thần sắc Đồ Phong và Đường Vũ Tiên khẽ biến đổi, nhớ tới uy lực thiên địa gia tăng lên người vừa rồi cũng sợ hãi

Hai người biết, vừa rồi thăm dò khiến Dương Khai trong lòng có chút không thoải mái, lập tức nhất tề gật đầu

Nói đùa, nếu hai người còn chịu áp lực khủng khiếp như vậy, nhất định sẽ bị đè thành thịt nát, không rõ vì sao Dương Khai có thể chịu được

- Mấy ngày này, các ngươi cứ yên tâm tĩnh dưỡng, khi nào khỏi chúng ta tiếp tục lên đường về Trung Đô

- Ah.

Đường Vũ Tiên kinh ngạc địa lên tiếng.

Sau khi sự tình xảy ra, Lã Lương cũng không để ý Dương Khai, cao tầng Lã gia nhất trí cho rằng, vị Dương gia công tử này không đủ để thành đại sự.

Dù là Lã Lương khôn khéo cơ trí, cũng bị Dương Khai ngụy trang che mắt

Một tiếng ưng gáy thanh thúy, Kim Vũ Ưng từ không trung xoay quanh hạ xuống, đứng ở trên vai Dương Khai, mỏ cong như lưỡi câu, thân thiết cọ vào đầu Dương Khai

Trong khoảng thời gian này Kim Vũ Ưng đi theo Dương Khai cũng không phải chịu khổ, khi chưa về Lã gia, nó ra ngoài kiếm ăn.

Tới Lã gia thức ăn phong phú, các loại thịt tươi cung ứn , cũng đã giảm bớt phiền toái phải đi kiếm ăn, tuy nhiên nó chỉ ăn sống, mỗi lần đưa thức ăn đều có chút máu tanh

Dương Khai nhìn Kim Vũ Ưng, nhỏ một giọt Vạn Dược Linh Dịch trên tay, đưa vào trong miệng Kim Vũ Ưng

Mấy ngày nay, mỗi một ngày Dương Khai đều đút cho nó một giọt Vạn Dược Linh Dịch, qua một thời gian, Kim Vũ Ưng dường như lại thần tuấn đi một tí.

Tuy nhiên Dương Khai đối với Kim Vũ Ưng vẫn còn có chút ý tưởng đấy.

Hắn rất muốn biết nó có thể tiến hóa đến trình độ lục giai hay không. Nếu như có thể, lúc nào sẽ tiến hóa?​