Vũ Luyện Điên Phong

Chương 1351: Chướng ngại vật.


Bí bảo bảo vệ bên ngoài cơ thể bị phá hủy, thân thể khô già của lão bà trực tiếp bại lộ trong bày tay của khôi lỗi đó. Theo bàn tay siết chặc, thanh âm của xương vỡ vụn vang lên răng rắc, khiến người ta rợn cả tóc gáy. Mà lão bà sau khi vùng vẫy một lát, phát hiện với lực lượng của mình căn bản không thể thoát khỏi khốn cảnh trước mắt. Nơi sâu thẳm của đáy mắt không khỏi lóe lên một vẻ sợ hãi cùng hoảng sợ, quay đầu về phía ba người Dương Khai kêu lên:

- Cứu ta!

Vừa dứt lời, một tiếng phốc trầm muộn truyền tới. Lão bà cả người bỗng nhiên nổ tung, máu loãng vẩy ra đầy trời, đầu rơi từ không trung, trong mắt vẫn như cũ lưu lại thần sắc không thể tin cùng cực kỳ không cam lòng. Tuy rằng bà ta đã sớm phòng bị vạn phần với pho tượng hình người này, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, đối phương không phải chỗ cơ quan gì xúc động cấm chế, mà là một khối khôi lỗi thật thật tại tại! Thậm chí khôi lỗi không người sử dụng lại có thể hành động, đây hoàn toàn không hợp với lẽ thường.

Nếu là Liên Nghiễm ở chỗ này, nói không chừng còn có thể nhìn thấu chút ít đầu mối. Nhưng bốn người chỗ này vô luận là người nào, đối với khôi lỗi chi đạo đều là một chữ cũng không biết, trước đó căn bản không nghĩ tới trong di tích thượng cổ lại có loại khôi lỗi này tồn tại. Hơn nữa khôi lỗi này, còn không phải khôi lỗi bình thường, có thể một phen bóp chết một người phản hư nhất tầng cảnh, sự hung hãn của đối phương có thể tưởng tượng được. Ngay trong nháy mắt lão bà bỏ mình, trong mắt Dương Khai lóe lên một tia vẻ kiên nghị, nhìn chằm chằm cái cửa tròn dưới thân của nó.

Thân hình thoắt một cái liền vọt tới phía bên kia, Bất kể khôi lỗi này đứng sững ở đây là vì cái gì, Dương Khai đều không muốn cùng nó làm nhiều dây dưa, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ trọng yếu này. Tốc độ của hắn rất nhanh, nhưng khôi lỗi phản ứng không ngờ cũng vô cùng nhanh chóng. Sau khi nó bóp chết lão bà, hai mắt đỏ ngầu liền để mắt đến Dương Khai đang vội vàng chạy tới. Một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm đương đầu chụp xuống. Dương Khai biến sắc, giữa thần niệm thúc giục, vốn cái khiên màu tím được tế lên lập tức trào ra mảng lớn gió cát, biến thành bão cát, bảo vệ bốn phía thân thể. Mơ hồ, Dương Khai thấy được tia sáng lóe lên trên tay của khôi lỗi to lớn, ngay sau đó một cái bóng lớn đập tới trước mặt. Cái bóng đó chưa thật đập trúng, Dương Khai liền cảm giác hô hấp của mình có chút không nhanh. Dường như một mảnh thiên địa đều bị một cái bóng toàn bộ bao phủ, khiến hắn không khỏi sinh ra một loại niệm đầu tránh cũng không thể tránh. Hắn cắn chặt răng, đem uy năng của cái khiên màu tím thúc giục đến trình độ lớn nhất, đồng thời thánh nguyên thúc động, ở bên ngoài cơ thể tạo thành sự phòng hộ chắc chắn.

Một tiếng ầm, bão cát văng khắp nơi. Uy năng của bão cát bám vào đáy cái khiên màu tím dưới một kích này lại không chịu nổi một kích, trực tiếp phá khai. Bản thân của cái khiên cũng bị đập một trận tia sáng lóe lên, dưới tác dụng của cự lực bay ra thật xa. Ngay sau đó, Dương Khai liền cảm giác thánh nguyên bảo vệ mình tán loạn, thân thể chấn động, không chịu khống chế ngửa mặt bay ngược ra sau. Khí huyết quay cuồng, một ngụm máu tươi màu vàng nhạt phun ra từ trong miệng, biến thành một chùm huyết vụ.

Ầm ầm...

Dương Khai bay thẳng ra khoảng cách trên trăm trượng, thân thể mới đánh vào trên một bồn hoa, chia năm xẻ bảy nó ra, chật vật rơi xuống đất. Hắn cho tới bây giờ, cũng không thấy rõ đối phương rốt cuộc là dùng gì công kích mình, chỉ biết là một cái bóng lớn quét tới ngay mặt, tất cả phản kháng cùng ngăn cản của mình đều phí công. Trong phế tích của bồn hoa mà Dương Khai mới ngã xuống, hắn lại nôn ra mấy ngụm máu tươi, lúc này mới thở hổn hển qua một hơi, đánh mạnh tinh thần lên, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn lại bên kia. Hắn cho tới bây giờ chưa ăn qua một thua thiệt lớn như vậy, trong lòng buồn bực có thể tưởng tượng được. Vừa rồi nếu không phải cái khiên màu tím thay hắn cản một chút, bị thương chỉ sợ còn phải nghiêm trọng hơn. Một vòng như thế, ngũ tạng lục phủ trong cơ thể cũng trong nháy mắt lệch vị trí. Toàn thân mỗi một chỗ đều truyền đến đau đớn, khiến hắn có ảo giác dũng khí cả người của mình giống như tan nát hết vậy. Điều này làm cho hắn vừa sợ vừa giận! Dương Khai giương mắt nhìn lên, đợi sau khi thấy rõ cục thế trước mắt, biểu lộ không khỏi ngẩn ngơ. Thời khắc này, khôi lỗi đó vẫn như cũ đứng tại chỗ, phảng phất cũng chưa có động tới.

Còn Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư hai người đứng chỗ mười mấy trượng trước mặt của nó đều sắc mặt trắng bạch, dường như ngốc ngếch vậy. Họ ngẩng đầu nhìn sự tồn tại làm cho bọn họ thấy mà khiếp sợ, nhưng khôi lỗi đối với bọn họ lại mặc kệ không hỏi, cũng không có ý muốn phát khởi công kích. Mà trước người của khôi lỗi, lại dựng lên một cây gậy to lớn, thời khắc này đang cầm trong cự chưởng của nó. Nói là cây gậy cũng không chuẩn xác, hẳn là một món côn hình bí bảo uy năng hung mãnh, toàn thân đen như mực. Cũng không biết nó dùng vật liệu gì chế tạo mà thành, dài đến mười mấy trượng, to bằng cái thùng nước, thoạt nhìn cực kỳ kinh người.

Dương Khai lập tức hiểu rõ, cái bóng vừa rồi tập kích mình, chính là cây cự côn đen như mực đó. Vật này ở đâu ra? Chỗ sâu nơi đáy mắt của Dương Khai lóe lên một tia kinh nghi. Trước đó, trước người khôi lỗi không có vật này, bất quá lúc mình ý đồ nhân cơ hội chạy ra cửa tròn, Dương Khai quả thật mơ hồ thấy được trên tay khôi lỗi chợt lóe lên quang mang, chẳng lẽ là khi đó nó đã lấy ra ư? Mặc dù cách khoảng cách trăm trượng, Dương Khai cũng có thể từ trên cây cự côn cảm nhận được khí tức khiến người đè nén. Hơn nữa, trên cự côn còn khắc rõ ràng mấy văn tự kỳ quái. Mấy cái văn tự kia chính là loại mà mọi người khi đi vào di tích thượng cổ đã thấy đến, không có người nhận thức được rốt cuộc là cái gì. Dương Khai ho khan nhẹ vài tiếng, hắn hộc ra một ngụm máu, kinh ngạc đưa mắt nhìn khôi lỗi. Hắn phát hiện nó cũng không có ý muốn truy kích đến đây, trong lòng không khỏi buông lỏng.

Mà cho tới bây giờ, Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư hai người dường như mới lấy lại tinh thần, thân thể của Thái Hợp run rẩy nhìn về Đỗ Tư Tư, nhỏ giọng nói: - Tư Tư, lui! Đỗ Tư Tư một khuôn mặt tươi cười không có chút huyết sắc nào, dường như vẫn chưa lấy lại tinh thần từ trong đả kích khi lão bà bỏ mình, nghe vậy nhìn Thái Hợp một cái, hai giọt nước mắt không được khống chế chảy xuống từ khóe mắt. Nàng cực kỳ sợ hãi rồi! Tuy rằng trước đó cũng gặp phải một chút hung hiểm, nhưng lại hoàn toàn không gây ra chấn động lớn cho nàng như lần này. Trong nháy mắt lão bà bị tạo thành huyết vụ, nàng nhìn ở trong mắt, đầu của lão bà giờ này còn trên mặt đất, trợn to hai tròng mắt chăm chú nhìn chỗ phương hướng của nàng, dường như là đang trách cứ nàng vì sao không cứu mình. Sự đánh sâu vào tâm thần to lớn như vậy, khiến nàng hoàn toàn mất tấm lòng, căn bản không biết phải làm gì cho đúng. Mặc dù nghe được Thái Hợp nhắc nhở, nàng cũng bước không ra bước chân, sợ mình vừa động, liền gặp thủ đoạn thâm độc. Thái Hợp thấy vậy, đương nhiên vội vàng gấp rút đến nơi. Tuy rằng khôi lỗi nhìn như chỉ sẽ giữ ở trước cửa ra, nhưng ai biết nó có thể đột nhiên hạ sát thủ hay không. Hắn cũng không hy vọng thấy người yêu thương của mình chết trước mắt, đi theo dấu vết của lão bà. Dưới tình thế cấp bách, thân hình của Thái Hợp thoắt một cái, liền lẻn đến bên cạnh Đỗ Tư Tư, một tay kéo nàng lại, cũng không quay đầu trở về lối vào.

Mãi cho đến khi Thái Hợp lui trở lại bên cạnh Dương Khai, thân mình mềm nhũn của hắn mới tê liệt té xuống đất. Khoảng cách trăm trượng ngắn ngủi, dường như đã tiêu hao hết tất cả khí lực của hắn, sắc mặt tái nhợt dọa người, hàm răng không ngừng run lên, phát ra tiếng vang răng rắc. Đỗ Tư Tư cũng không tốt gì, sự kinh sợ như vậy khiến tâm thần của nàng thất thủ,trong đôi mắt đẹp tràn đầy đầy vẻ kinh hoảng cùng hoảng sợ. Đừng xem lão bà chỉ là một vị phản hư nhất tầng cảnh, nhưng lúc bà ta còn sống, lại vẫn như cũ có thể để cho người ta có một loại cảm giác đáng tin cậy. Nhưng hôm nay cái chết của bà ta, cũng chỉ còn lại có ba tên thánh vương cảnh, khiến Đỗ Tư Tư cảm thấy mất đi đối tượng có thể dựa vào, đương nhiên là có chút ít hoang mang lo sợ. Sắc mặt của Dương Khai cũng âm trầm đáng sợ. Vừa rồi hắn bị cự côn quét trúng một chút, cho tới bây giờ vẫn chưa bình phục lại. Đây cũng chính là hắn, người có kim huyết bám vào, có năng lực khôi phục cường đại. Nếu là người khác ăn một chút như vậy, chỉ sợ ít nhất cũng phải nghỉ ngơi mấy tháng mới có khả năng bình phục.

Dương Khai uống vào mấy viên đan dược trị thương, hắn khoanh chân điều tức. Bất kể như thế nào, trước tiên ổn định thương thế của mình rồi nói sau. Về phần làm sao rời khỏi địa phương này, chỉ có thể lại bàn bạc kỹ hơn. Nửa ngày sau, Dương Khai mở mắt ra, lặng lẽ dò xét tình huống của tự thân. Thương thế tuy rằng vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng ắt hẳn không có gì đáng ngại, cũng không ảnh hưởng tự mình ra tay.

Còn Thái Hợp cùng Đỗ Tư Tư hai người trải qua nửa ngày điều chỉnh, trạng thái cũng tốt hơn nhiều. Song ánh mắt của Đỗ Tư Tư có chút sưng đỏ, thần tình uể oải. Thái Hợp mặc dù không chịu được như thế, nhưng từ trong ánh mắt của hắn cũng có thể nhìn thấu một chút tuyệt vọng cùng bất đắc dĩ. Dù sao khôi lỗi đó là một kích liền tiêu diệt phản hư cảnh lão bà, có nó bảo vệ ở trước viên môn, Thái Hợp không cho rằng đám người mình có thể bình yên thông qua. Hai người bọn họ nhìn một cái, Dương Khai khẽ nhíu mày, cũng không nói gì, phất tay một chiêu. Cái khiên màu tím trước đó bị đánh bay ra ngoài hóa thành một đạo lưu quang bay trở về. Dương Khai dò xét một lát, phát hiện trên cái khiên màu tím không ngờ xuất hiện thêm một vết sâu, mặt ngoài lại nứt ra khe hở rộng khoảng hai ngón tay, linh tính hao mất rất nhiều.

Dương Khai không khỏi có chút lòng vẫn còn sợ hãi. Mặt của cái khiên màu tím, là sản vật sau khi Dương Viêm tinh luyện hai lần, cấp bậc đã đạt đến trình độ hư cấp thượng phẩm, làm chủ phòng ngự bí bảo, trình độ chắc chắn của nó có thể tưởng tượng được. Một vòng như thế, sau khi bị một kích của cự côn đen nhánh, không ngờ cũng thay đổi thành bộ dáng như vậy, có thể tưởng tượng được lực đạo của một kích kia kinh khủng bực nào. Dương Khai khẽ thở dài một cái. Hắn thu xong cái khiên màu tím, sau khi chuẩn bị đi trở về để cho Dương Viêm lại chữa trị một phen, ngay sau đó đứng lên nhìn khôi lỗi to lớn ngoài trăm trượng, một lúc sau, mới thần sắc ngưng trọng, từng bước một đi về phía bên kia.

- Dương huynh...

Thái Hợp thấy vậy, hơi biến sắc mặt, vội vàng hô một tiếng:

- Ngươi muốn làm gì?

- Đi thử một chút xem năng lực của nó ra sao!

Dương Khai quay đầu lại đáp.

- Thử một chút...

Thái Hợp biểu lộ ngẩn ngơ, ngạc nhiên hỏi:

- Đây có phải có chút quá hấp tấp hay không?

Hắn thấy lão bà cũng chết thảm dưới tay đối phương, đương nhiên cũng sẽ không đánh giá cao Dương Khai. Dương Khai cùng lão bà thực lực chênh lệch rất lớn, nói không chừng giống như dùng bánh bao thịt đánh chó có đi không trở lại.

- Ngươi không nên đùa bỡn có được hay không?

Đỗ Tư Tư một mực hai mắt vô thần cũng bỗng nhiên đánh cái kích linh, thét to:

- Nó thật vất vả mới an ổn, ngươi đi chọc giận nó làm cái gì, có phải muốn bọn ta đều chết ở chỗ này hay không hả?

Dương Khai lạnh lùng quan sát nàng một cái. Ánh mắt của Đỗ Tư Tư lập tức đóa đóa thiểm thiểm nổi lên, dường như có chút không dám nhìn nhau cùng với hắn, bất an giải thích:

- Vị tiền bối kia đã chết, nếu ngươi cũng chết, còn dư lại ta cùng Thái Hợp làm sao bây giờ?

Tuy rằng nàng tự cho mình là rất cao, cũng bất quá đem đồng bối võ giả không coi vào đâu. Nhưng thế cục hôm nay, thì càng nhiều người nàng càng an lòng. Nàng ngược lại cũng không phải quan tâm nhiều tới Dương Khai, chỉ là không muốn lại nhìn thấy bên mình lại xuất hiện một người thương vong, như vậy, an toàn của nàng sẽ ít hơn một phần.

Dương Khai lạnh lùng hỏi:

- Vậy theo ý kiến của ngươi, chúng ta nên làm gì bây giờ?. Đỗ Tư Tư lập tức bảo sao nghe vậy, cũng không có đề nghị gì hay.