Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn

Quyển 3 - Chương 31: Cửa Chu Tước thứ chín


Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Nụ cười của Hư Vô cứng lại, như là đã chịu kinh hách cực hạn, cả người đều hoàn toàn choáng váng, trong lúc nhất thời như cho rằng lỗ tai của mình xuất hiện vấn đề gì đó…

Cơ thể của Cảnh Tú Tú chấn động, ánh mắt nhìn chằm chằm Quân Thanh Vũ, cắn chặt môi không rên một tiếng.

Nữ nhân tới từ đại lục Cổ Võ này, lại được viện trưởng đại nhân ưu ái? Đây rốt cuộc là vì sao? Buồn cười vừa rồi nàng còn mượn sư phụ muốn đuổi nàng đi.

“Minh chủ đại nhân, đây thật sự không liên quan đến chuyện của ta.” Giọng của Bàng Thiếu Kỳ yếu ớt nói: “Ta đã ngăn cản, nhưng những người này đều không nghe ta nói, hơn nữa Cảnh Tú Tú còn gọi Hư Vô trưởng lão ra, còn chỉ trích Quân cô nương muốn chim sẻ bay lên làm phượng hoàng, còn để cho nàng học tập Cảnh Tú Tú thật tốt……”

Sau đó, Bàng Thiếu Kỳ sinh động miêu tả lời Hư Vô nói vừa rồi một lần.

Nghe xong, sắc mặt của Vân Hải càng thêm âm trầm, mặt già như giăng đầy mây đen nhìn về phía Hư Vô phía sau: “Vừa rồi ngươi nói cái gì? Để Quân nha đầu học tập ai? Ngươi con mẹ nó có phải trong đầu toàn phân hay không? Chỉ bằng Cảnh Tú Tú cũng đáng để Quân nha đầu học tập?”

Để một Luyện Trận Sư cửu cấp đi học tập Luyện Trận Sư thất cấp, Vân Hải vẫn là lần đầu tiên nghe được lời như vậy…

“Minh… Minh chủ, ngươi nghe ta nói.”

Hư Vô lau mồ hôi lạnh trên trán: “Đây là hiểu lầm, thật là một cuộc hiểu lầm, ngươi để ta giải thích cho ngươi trước, ta…”

“Giải thích cái rắm! Chẳng lẽ ngươi muốn nói Bàng Thiếu Kỳ nói dối?” Đôi mắt của Vân Hải mở to, tức giận quát: “Khách nhân bổn minh chủ mời tới, ngươi chẳng những muốn đuổi nàng đi, còn thêm chỉ trích, ngươi cho rằng ngươi là thứ gì? Liên Minh Luyện Trận ta không mời nổi người như ngươi, lập tức cút ra ngoài cho ta!”

Hư Vô ngây ngẩn cả người, Vân Hải đại nhân lại vì một nữ nhân như vậy muốn đuổi ông ta đi? Phải biết rằng, ông ta là một Luyện Trận Sư bát cấp, ở Vân Cảnh Thành vẫn là có địa vị không nhỏ.

Sao ông có thể nói đuổi đi là có thể trục xuất ông ta đi?

“Minh chủ đại nhân, hiện tại thế lực của Liên Minh Luyện Trận ở Vân Cảnh Thành đã không bằng liên minh khác, nếu lại mất đi ta, ngươi nhất định sẽ hối hận.”

“Hối hận?” Vân Hải ha hả cười: “Tốt, bổn minh chủ cũng muốn hối hận! Các ngươi còn thất thần làm gì? Đuổi những người này ra khỏi nhà cho ta, lại rửa sạch sẽ nơi bọn họ ngây ngốc vừa rồi!”

Nói xong lời cuối cùng, sắc mặt của Vân Hải trầm xuống, tức giận phân phó nói.

Không đuổi lão nhân này đi, ông mới có thể hối hận!

Luyện Trận Sư bát cấp có gì đặc biệt hơn người? Làm như Liên Minh Luyện Trận không có ông ta không được vậy, dù thế nào một Luyện Trận Sư bát cấp với ông cũng không quan trọng hơn cửu cấp.

Huống chi, nha đầu này lại còn trẻ tuổi như thế, tiềm lực vô hạn.

“Nha đầu, ngươi cảm thấy ta xử trí như vậy như thế nào?” Vân Hải cười tủm tỉm nhìn Quân Thanh Vũ, xoa nắn nắm tay, hữu hảo hỏi.

Quân Thanh Vũ nhíu mày: “Chuyện của Liên Minh Luyện Trận ngươi, chính ngươi xử trí là được rồi, không cần hỏi đến ý kiến của ta.”

“Không không không.” Vân Hải vội vàng lắc đầu: “Nha đầu, ngươi cũng không thể nói như vậy, về sau ngươi chính là người của Liên Minh Luyện Trận chúng ta, ta còn định giao liên minh cho ngươi xử lý…”

Thiên phú của nha đầu này cường đại đến loại tình trạng này, nếu để nàng tiếp quản Liên Minh Luyện Trận, chắc chắn rất nhanh Liên Minh Luyện Trận ở Vân Cảnh Thành sẽ vượt qua liên minh ở nơi khác.

Ánh mắt Quân Thanh Vũ thanh lãnh cự tuyệt nói: “Không có hứng thú.”

Ba chữ này như một cây búa tạ đập ở trong ngực Vân Hải, khuôn mặt ông lập tức khóc tang, thiếu chút nữa khóc ra: “Nha đầu, ngươi không thể đối xử với ta như vậy…”

Không tự chủ được, Bàng Thiếu Kỳ lui về phía sau mấy bước, làm bộ không quen biết lão nhân này.

Không có biện pháp, thật sự quá mất mặt, hắn ném không nổi người này…

“Các ngươi còn thất thần ở đây làm gì?” Vân Hải bỗng nhiên phát hiện Hư Vô còn đứng ở trong liên minh, khuôn mặt lập tức âm trầm: “Ta nói không nghe thấy sao? Lại không cút cho ta, ta sẽ tự mình đưa các ngươi ra!”

Hư Vô hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nhìn Vân Hải, nói với Cảnh Tú Tú phía sau: “Chúng ta đi, để ta rời khỏi Liên Minh Luyện Trận, về sau ông ta nhất định sẽ hối hận vì hôm nay! Đặc biệt là, lại là vì một nữ nhân đến từ đại lục Cổ Võ mà đuổi ta ra ngoài, ta sẽ chờ ông ta tự mình tới mời ta trở về……”

Vân Hải khịt mũi coi thường, cười lạnh nhìn bóng dáng đi ra khỏi liên minh kia.

Mà cho đến khi bước ra ngoài cửa, Cảnh Tú Tú còn chưa từ trong chấn động đi ra, giờ khắc này, trong lòng nàng ta ngũ vị phức tạp, còn có rất nhiều không cam lòng và ghen ghét.

Một nữ tử vốn tùy thời bị nàng đạp ở dưới chân, lại bỗng nhiên bò tới trên đầu nàng, cái này làm cho nàng cam tâm như thế nào?

Nhưng khiến nàng không rõ chính là, vì sao minh chủ lại thiên vị nàng ta như thế.

Chẳng lẽ, nàng ta âm thầm quyến rũ minh chủ đại nhân?

Trái tim Cảnh Tú Tú run rẩy, xem ra chỉ có đáp án này.

Nếu không như thế, bằng vào thân phận và địa vị của nàng, sao có thể nào vào được mắt minh chủ đại nhân? Nghĩ đến đây, ánh mắt Cảnh Tú Tú chợt lóe vài cái, ý cười ở khóe môi cao thâm khó đoán…

Trong vòng một ngày, toàn bộ Vân Cảnh Thành đều truyền ra một tin đồn.

Nữ nhi tư sinh trước kia của Cảnh Vân Dục tìm tới cửa, vọng tưởng tiến vào Cảnh gia, nhưng sau khi Cảnh gia nhìn thấu tâm lý thấy người sang bắt quàng làm họ của nàng, đã nàng đuổi ra khỏi nhà.

Ai ngờ nàng có thể không biết xấu hổ đến loại trình độ này, thấy sau khi không thể tiến vào Cảnh gia, ngược lại quyến rũ minh chủ liên minh đại nhân, hơn nữa để minh chủ đại nhân chẳng phân biệt công và tư trục xuất Hư Vô và đồ nhi của ông ta Cảnh Tú Tú có được công cao trong liên minh.

Bình thường ở bên trong Vân Cảnh Thành, Cảnh Tú Tú có được danh tiếng không tồi, hơn nữa một đám người trẻ tuổi làm chứng, còn đẩy Quân Thanh Vũ đến nơi đầu sóng ngọn gió…

Nhưng mà, vai chính làm việc này, lại không nghe thấy một chút tiếng gió gì, bởi vì hiện giờ nàng đang ở trong Chu Tước Bảo Đỉnh.

“Tiền bối, có phải ta nên đi cửa thứ chín hay không?”

Quân Thanh Vũ đứng ở trước mặt Vô Đạo lão nhân, trong ánh mắt thanh lãnh xẹt qua tia sáng rọi khác thường.

Từ sau khi tấn chức Luyện Trận Sư cửu cấp, đã đủ để mở cửa Chu Tước thứ chín ra, nhưng vì nàng vội vã lên đường, lúc này, đến bây giờ mới chưa đi xem thử bên trong cửa Chu Tước thứ chín đến tột cùng là gì…

“Ha ha.” Vô Đạo lão nhân khẽ vuốt chòm râu, ha hả cười: “Ta cũng muốn biết bên trong cánh cửa thứ chín cho ngươi là cái gì, không bằng chúng ta đi nhìn xem đi.”

Quân Thanh Vũ khẽ gật đầu, đi đến cửa Chu Tước…

Chỉ là sau khi nhìn thấy tình cảnh bên trong cánh cửa thứ chín, Quân Thanh Vũ bất giác ngây ngẩn cả người.

Ở bên trong cánh cửa, lại cái gì cũng đều không có, một mảnh trống rỗng, như chỉ là một gian phòng không có bất kì gia cụ gì…

Vô Đạo lão nhân từ phía sau nàng đi vào, nhưng khi trông thấy phòng, đột nhiên, toàn bộ cơ thể đều cứng lại, không dám tin mở to hai mắt.

“Đây…… Đây là Linh Ngọc Phòng!”

“Linh Ngọc Phòng?” Quân Thanh Vũ nhướng mày nhìn về phía khuôn mặt khiếp sợ của Vô Đạo lão nhân: “Linh Ngọc Phòng là cái gì?”

Thật lâu sau, Vô Đạo lão nhân phục hồi tinh thần lại, phức tạp nói: “Mỗi một lần nhìn thấy vật phẩm trong cánh cửa Chu Tước, ta đều không thể không cảm thán vận khí của ngươi thật tốt, tiểu chủ nhân, Linh Ngọc Phòng này là dùng một loại tài liệu tên là Linh Ngọc trân quý kiến tạo, mà nó trân quý là ở chỗ, ở trong phòng này, thời gian là gấp ba lần ngoại giới, nói cách khác một giờ bên ngoài, tương đương với ba giờ ở bên trong, ngươi nói có phải vận khí của ngươi thật quá tốt hay không?”

Vô Đạo lão nhân nhìn về phía Quân Thanh Vũ, nhịn không được khẽ thở dài một tiếng.

“Nếu buổi tối mỗi ngày ngươi tới nơi này tu luyện, chính là gấp ba thời gian bên ngoài, Chu Tước Bảo Đỉnh này quả nhiên là biến thái, nếu ta đã từng có thể được Chu Tước Bảo Đỉnh, có lẽ cũng sẽ không bi thảm như vậy.”

Nhưng lời này ông cũng chỉ là nói mà thôi, rốt cuộc không phải bất kì kẻ nào cũng đều có thể được Chu Tước Bảo Đỉnh tán thành, trên đời này, chỉ có nàng mới là chủ mệnh trung của Chu Tước Bảo Đỉnh.

“Ta ở chỗ này tu luyện.”

Quân Thanh Vũ nhếch môi cười, có bảo bối tốt như vậy, nàng tự nhiên là sẽ không lãng phí, hơn nữa, kể từ đó, thực lực của linh thú và con rối cũng sẽ tăng cao nhanh chóng……

Một đêm ở trong tu luyện chậm rãi vượt qua.

Cho đến sáng sớm hôm sau, Quân Thanh Vũ mới từ trong tu luyện đi ra, rời khỏi Chu Tước Bảo Đỉnh, xuất hiện ở trong phòng cho khách ở liên minh.

“Quân cô nương, ngươi tỉnh chưa?”

Ngay vào lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng gõ cửa.

“Ừ.” Quân Thanh Vũ khẽ lên tiếng, lạnh nhạt nói: “Ngươi có chuyện gì sao?”

“Là thế này, Quân cô nương, lần đầu ngươi đi vào Vân Cảnh Thành, cho nên, minh chủ đại nhân để ta dẫn ngươi đi ra ngoài đi dạo.”

Quân Thanh Vũ trầm mặc nửa ngày, nói: “Được, ta lập tức đi ra.”

Nàng xác thật cần đi tìm hiểu chuyện có quan hệ với Vân Cảnh Thành một chút…

Lúc này, bên trong khách điếm cách Liên Minh Luyện Trận không xa, nam nhân khẽ mím môi mỏng, ánh mắt nhìn bóng dáng nữ tử đón gió mà đứng, trong mắt xẹt qua một tia phức tạp.

“Ngọc Nhi, nàng nghe nói chuyện gần đây không?”

Tiêu Ngọc Nhi ngẩn ra một chút, quay đầu nhìn về phía nam nhân, hơi nhíu mày liễu, giọng bình thản hỏi: “Chuyện gì?”

“Nghe nói, một nữ nhi tư sinh của Cảnh Vân Dục tìm tới.” Ánh mắt của Bắc Thần bình tĩnh nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Tiêu Ngọc Nhi: “Nữ nhi tư sinh kia họ Quân, đến từ đại lục Cổ Võ…”

Lạch cạch!

Chén trà trong tay Tiêu Ngọc Nhi bất giác trượt xuống, vỡ thành vô số mảnh ở trên mặt đất, nàng xoạt một tiếng đứng lên, khuôn mặt tuyệt sắc nháy mắt tràn ngập kích động.

“Ngươi…… Vừa rồi ngươi nói cái gì? Ai tới?”

Đến từ đại lục Cổ Võ? Hơn nữa họ Quân? Sao có thể, nữ nhi của bà, sao có thể tìm được nơi này?

Tiêu Ngọc Nhi vội vàng che kín môi, nước mắt ngăn không được chảy xuống, cho dù trong lòng nghĩ như vậy, cơ thể kia lại vẫn kích động run rẩy.

“Ngọc Nhi, nàng ở Liên Minh Luyện Trận, nàng muốn đi gặp nàng không?”

Bắc Quân khẽ mím môi, ôn nhu hỏi: “Nếu nàng muốn thấy nàng, ta sẽ an bài tất cả…”

“Không!”

Trái tim Tiêu Ngọc Nhi run rẩy, vội vàng lui về phía sau mấy bước.

“Nàng đã cho rằng ta đã chết, tất cả mọi người cho rằng ta đã chết, ta nên lấy thân phận gì đi gặp nàng? Huống chi, thù lớn chưa trả, ta thật sự không muốn liên lụy nữ nhi của ta, chờ sau khi ta báo thù, ta lại đi gặp nàng, chuyện quan trọng nhất, ta không có mặt mũi đi gặp nàng, vạn nhất nàng không nhận ta……”

Dù sao sau khi nàng sinh nữ nhi xong đã rời khỏi nàng, nếu nữ nhi không muốn nhận lại nàng, chẳng phải là càng thêm thương tâm sao? Chỉ cần biết nữ nhi còn bình an, không có gì quan trọng hơn việc này…