Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn

Quyển 2 - Chương 71: Đứng đầu


Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Quân Thanh Vũ như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của những người này, ngồi xổm xuống bắt đầu vẽ ra hình dạng của một trận pháp to ở trên mặt đất, rồi sau đó đặt dược liệu ở trên địa phương tương ứng.

Làm xong tất cả, nàng mới đứng lên.

Xoạt!

Một ngọn lửa màu xanh lục từ trên mặt đất nhảy lên cao, nháy mắt bao phủ ở khắp quảng trường……

Lúc này, nàng muốn luyện chế chính là Tụ Linh Trận thất cấp cỡ to.

Quân Thanh Vũ nhíu mày lại, ánh mắt ngưng trọng chưa bao giờ có, theo địa tâm chi hỏa bay lên, mồ hôi trên trán nàng chảy từ gương mặt xuống.

Trận pháp thất cấp, còn khó hơn nàng tưởng tượng.

“Hừ!” Ngô Phàm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt rất khinh bỉ đảo qua khuôn mặt của Quân Thanh Vũ, đáy mắt chứa tia châm chọc: “Ta thấy hình như nàng luyện chế rất cố hết sức, không thành công cũng nói không chừng, ha ha, thi đấu không giống luyện chế bình thường, thất bại còn có thể làm lại, nếu ở trong lúc thi đấu xuất hiện sai lầm, lần tỷ thí này nàng cũng chỉ có thể trở thành một người đứng cuối.”

Ầm!

Bỗng nhiên, trên quảng trường phát ra một tiếng nổ vang, một thanh niên phía sau vẻ mặt đưa đám nói: “Xong rồi xong rồi, ta vốn tưởng đột phá ở trong lúc thi đấu, không nghĩ tới lại thua, còn thành một người đứng cuối……”

Kết cục người thứ nhất bị đào thải, tự nhiên đó là đứng cuối.

Sắc mặt của Ngô Phàm hơi âm trầm: “Không nghĩ tới có người sai lầm trước nàng, lúc này, dù vận khí của nàng không tồi, không thể rơi vào đứng cuối cùng, lúc trước không chỉ tỷ thí võ giả, dù là thi đấu Luyện Trận Sư Lưu Nguyệt Môn cũng vĩnh viễn là đứng đầu đếm ngược.”

Xuy!

Ngay ở lúc ánh mắt của Ngô Phàm lại quét về phía Quân Thanh Vũ lần nữa, ngọn lửa của nàng đột nhiên nhảy lên, xuất hiện một sai lầm không lớn không nhỏ, tuy rằng rất nhanh đã ổn định, nhưng sai lầm vừa rồi kia vẫn khiến Ngô Phàm tin tưởng chắc chắn không nghi ngờ.

Có lẽ, kẻ thất bại tiếp theo sẽ là nàng……

Nhưng làm người ngạc nhiên chính là, rõ ràng nhìn thấy Quân Thanh Vũ khống chế khó khăn, nhưng vẫn không bại trận, lạ có một ít người của thế lực khác làm linh thạch bị hủy diệt……

Chưa đến nửa nén hương, toàn bộ quảng trường còn ở tham gia tỷ thí cũng chỉ dư lại sáu người.

“Xôn xao!”

Một ánh sáng từ trong trận pháp trước mặt Tiếu Liễu bắn ra, xông thẳng lên trên, chợt khuếch tán ra, mùi hương nhàn nhạt vờn quanh ở chóp mũi.

Ngô Phàm cười ha ha hai tiếng: “Xem ra người đầu tiên luyện chế thành công chính là Tiếu Liễu tiểu thư của Bắc Tông chúng ta, Hỏa Vân, bây giờ ngươi còn có lời gì để nói?”

Hỏa Vân hừ một tiếng, lười nhìn sắc mặt tiểu nhân đắc chí này của Ngô phàm một cái.

“Bát Phương Giai Sát Trận tứ cấp.”

Thành chủ híp mắt lại, lạnh nhạt gật đầu: “Ngươi có thể đi xuống.”

“Vâng, thành chủ đại nhân.” Khuôn mặt của Tiếu Liễu nở một nụ cười, đi nhanh đến bên người Đồng Nguyên, ánh mắt liếc mắt đưa tình kia dừng ở trên người Đồng Nguyên, kiều thanh nói: “Đồng đại ca, năng lực của muội như thế nào? Có phải ưu tú hơn người nào đó hay không?”

Mắt của Đồng Nguyên lộ ra ôn nhu, sủng nịch sờ đầu nàng ta: “Liễu Nhi, muội vĩnh viễn là ưu tú nhất.”

Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn không nhịn được quét về phía Mị Nhi, nhưng mà từ đầu đến cuối, ánh mắt của Mị Nhi đều không ở trên người hắn……

Lục tục lại có tỷ thí hoàn thành, trừ Vô Thượng Tông luyện chế trận pháp ngũ cấp ra, thế lực khác cũng không quá tứ cấp, bởi vì tốc độ không bằng Tiếu Liễu, cho nên Bắc Tông xếp hạng ở trên những thế lực đó.

Lúc này trên quảng trường, chỉ còn lại có hai người Quân Thanh Vũ và Thanh Xa……

Theo thời gian trôi đi, trận pháp của hai người cũng đã có hình dáng cụ thể, nếu nói Luyện Trận Sư Lạc Nguyệt Đảo chống được đến bây giờ về tình cảm còn có thể tha thứ, nhưng càng khiến cho người ta kinh ngạc chính là, linh thạch Quân Thanh Vũ sử dụng còn chưa bị hỏng……

Ầm!

Ánh sáng mãnh liệt bắn lên trên không, nam nhân thanh bào đứng ở dưới ánh sáng màu xanh lá kia, mặt không biểu tình nhìn trận pháp trước mặt.

“Chân Linh Trận lục cấp!”

Chân Linh Trận là một loại trận pháp khôi phục, cũng là dùng cho khôi phục chân khí tiêu hao trong cơ thể, trình độ trân quý không thua kém Tiên Thiên Trận.

“Lạc Nguyệt Đảo không hổ là môn phái đệ nhất đại lục, tuy ở rên thi đấu võ giả thua, nhưng tới Luyện Trận Sư rồi cũng có thể dọn về một ván.”

“Cho dù vị cô nương của Lưu Nguyệt Môn kia cường đại, nhưng tạo nghệ phương diện Luyện Trận Sư cũng chưa dày dặn, cho dù nàng lấy linh thạch thất cấp ra cũng không đại biểu cái gì, nói như vậy, linh thạch thất cấp có thể luyện chế trận pháp ngũ lục cấp, linh thạch ngũ lục cấp lại không thể luyện chế trận pháp thất cấp, nhưng rất ít người sẽ lãng phí như vậy, dùng linh thạch thất cấp luyện chế trận pháp chưa chắc tốt hơn ban đầu, còn không bằng dùng linh thạch cao cấp đổi một chút linh thạch cấp thấp……”

Chỉ có nhân tài thích giả vờ sẽ dùng linh thạch cao cấp luyện chế trận pháp cấp thấp.

Tiêu Tề không nói gì, đôi mắt vẫn luôn nhìn chăm chú nam nhân thanh bào, đáy lòng hơi phát ra một tiếng cảm thán.

Vị đại nhân này không hổ là người ở nơi đó tới, cũng chỉ có nơi đó mới có thể xuất hiện nhân vật thiên tài như vậy……

Ngay ở lúc mọi người rối rít đi về phía Lưu Nguyệt Môn, cuối cùng một ánh sáng trên quảng trường cũng phát ra……

Ánh sáng này quá mãnh liệt, thế cho nên bao trùm đôi mắt của mọi người.

“Trời ạ, đây là có chuyện gì?”

“Vì sao ta cảm giác được chân khí xung quanh quá nồng đậm?”

“Mau! Đừng lãng phí, mau tu luyện!”

Dưới ánh sáng, mọi người đều không kịp tự hỏi đã khoanh chân ngồi xuống, nhanh chóng hút chân khí nồng đậm xung quanh, có một số hộ vệ dưới Tiên Thiên, lại trực tiếp tu luyện đến đột phá……

Phạm vi của trận pháp này quá rộng, còn khiến các cường giả Tiên Thiên đều cảm nhận được chân khí nồng đậm, cũng cho mọi người một đáp án ——Tụ Linh Trận
cỡ lớn!

Không sai, trận pháp kia xác thật là Tụ Linh Trận cỡ lớn!

Trừ Tụ Linh Trận thất cấp cỡ lớn ra, còn có trận pháp nào có thể làm được loại trình độ này?

Ánh sáng từ từ tiêu tán, khắp quảng trường khôi phục yên tĩnh, nhưng không thể bình tĩnh chính là lòng của mọi người, như có một cục đá lớn ném vào mặt hồ mặt yên tĩnh, thế cho nên nổi lên một lớp gợn sóng……

Đám người Hỏa Vân cũng ngây ngẩn cả người, ánh mắt kinh ngạc dừng ở trên khuôn mặt thanh lãnh kia của nữ tử, đột nhiên ông cười ha ha.

“Ngô Phàm, đệ tử Luyện Trận Sư tứ cấp kia của môn phái các ngươi xác thật rất thiên tài, Lưu Nguyệt Môn chúng ta thật sự không thể so sánh.”

Lúc này mặt của Ngô Phàm vừa xanh vừa trắng, ánh mắt âm ngoan dừng ở trên người Hỏa Vân, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lúc này, tính là các ngươi thắng!”

“Cái gì gọi là tính?” Hỏa Vân bĩu môi, khinh thường nói: “Vốn dĩ chính là chúng ta thắng, sao, ngươi không phục? Không phục thì so lại một trận, a, đúng rồi, ngươi còn không so được Vô Thượng Tông và Lạc Nguyệt Đảo, còn nghĩ đến so sánh với Lưu Nguyệt Môn chúng ta? Ngươi xác định ngươi tỉnh ngủ?”

Ngô Phàm phẫn hận nắm chặt nắm đấm, nếu không phải ngại thành chủ còn ngồi ngay ngắn ở nơi đó, đoán chừng ông ta đã sớm tranh cãi với lão nhân này rồi.

Nghĩ đến đây ông ta ngẩng đầu nhìn về phía thành chủ.

Lại phát hiện thành chủ vẫn đoan chính ngồi ở phía trước, cẩm y khẽ bay, như cũng không để Quân Thanh Vũ cường đại vào mắt, ngay cả một chút cảm xúc kinh ngạc cũng đều không có.

Kỳ thật không phải thành chủ không khiếp sợ, mà là ông ta trực tiếp trợn tròn mắt, nên làm ra phản ứng gì cũng đều quên mất, cũng chỉ là ngơ ngẩn như thế này nhìn Quân Thanh Vũ.

Cho đến kih bên cạnh truyền đến tiếng ho khan của Chu Sâm, ông mới đột nhiên tỉnh táo lại, đôi mắt đen nhánh kia rốt cuộc hiện tia dao động……

“Các vị.” Ông ngăn chặn run rẩy trong lòng, chậm rãi đứng lên, mỉm cười nói: “Lúc này, ai vinh quang lấy được quán quân thì đã biết rồi, một Luyện Trận Sư thất cấp…… Ha hả, nói thật, bổn thành chủ đều bị hoảng sợ, bực thiên phú này ngay cả trong Phong Vân Thành chúng ta cũng đều không có.”

Trong lòng mọi người cũng khó nén cảm xúc kia, có một số người phản ứng nhanh, vội vàng đi lên chúc mừng với Hỏa Vân, dù là đệ tử của những môn phái đó cũng đi lên vây quanh……

“Đàm Nguyệt cô nương, nghe nói kinh mạch của ngươi đã khôi phục? Không biết có phải Quân cô nương trợ giúp hay không?”

“Mị Nhi, ngươi có người trong lòng hay không? Nếu như không có, suy xét ta một chút thế nào?”

“Cút ngay, tiểu tử ngươi cũng muốn đoạt người với ta? Mị Nhi cô nương, ta muốn kết thân với Lưu Nguyệt Môn các ngươi, vĩnh viễn giao hảo, nếu ngươi nguyện ý, ta đây sẽ để phụ thân của ta tới cầu hôn thế nào? Cho dù để ta ở rể cũng được.”

Lúc này trong lòng mọi người đều có một cảm giác, sau này Lưu Nguyệt Môn tất nhiên là thế lực cường đại nhất đại lục, ngay cả Lạc Nguyệt Đảo khẳng định cũng sẽ bị ném về phía sau.

Bằng vào trình độ luyện trận này của nàng, muốn bồi dưỡng ra một số Tiên Thiên cường đại thì há phải việc khó? Nếu có một ngày nàng đột phá tới Luyện Trận Sư bát cấp, ngay cả Thánh Cảnh cũng đều có thể bồi dưỡng……

Đương nhiên, là không có ai dám đánh chủ ý lên Quân Thanh Vũ, nữ nhân kia không phải là bọn họ có thể xứng, cho nên cũng chỉ có thể nghênh thú nữ tử khác của môn phái, chỉ có như thế mới có thể vĩnh thế kết giao với Lưu Nguyệt Môn.

Sắc mặt của Đồng Nguyên trầm xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm những người vây xung quanh ở bên cạnh Mị Nhi đó.

Người nói muốn ở rể kia chính là nhi tử của môn chủ Thiên Sơn Môn, ở trong xếp hạng môn phái, Thiên Sơn Môn còn đứng trước Bắc Tông.

Không nghĩ tới nữ nhân hắn vứt bỏ, bây giờ thành bánh bao thươm, mỗi một nam nhân đều không kém hơn hắn……

Sắc mặt cũng âm trầm còn có thành chủ đại nhân, lửa giận trong lòng ông thiêu đốt, hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Những tiểu tử thúi đó, ngay cả nữ nhi của ta cũng dám đánh chủ ý, xem ra ta phải tìm một cơ hội nhận nữ nhi trở về, miễn cho bị những tiểu tử thúi này đoạt, chỉ là không biết nữ nhi có nguyện ý nhận ta hay không……”

Nghĩ đến đây, lòng của ông không nhịn được thấp thỏm……

“Hỏa Vân đại nhân ~”

Một tiếng nũng nịu từ bên cạnh Hỏa Vân truyền đến.

Hỏa Vân vốn còn đang xem trò hay lập tức nổi lên da gà, ông quay đầu nhìn lại, đã thấy một phụ nhân kiều nhu đi về phía ông.

Phụ nhân này khoảng hơn bốn mươi tuổi, hình thể béo tốt, cố tình còn trang điểm đậm, tỏa ra son mùi phấn khiến người nôn mửa.

Hỏa Vân cả kinh đứng lên, hoảng sợ nói: “Ngươi…… Ngươi muốn làm gì?”

“Hỏa Vân đại nhân, ta là Mộc Nhi của Mai Nguyệt Phái a, ta vẫn luôn ái mộ Hỏa Vân đại nhân ngài, ngày đêm tơ tưởng thiếu chút nữa khiến ta phải tương tư thành bệnh, nếu không để cho ta tối nay đi hầu hạ Hỏa Vân đại nhân ngài?” Phụ nhân vứt cái mị nhãn với Hỏa Vân, thẹn thùng nói.

“Không!”

Hỏa Vân phát ra một tiếng kêu tê tâm liệt phế, sau đó đôi mắt đảo một vòng lại bị mị nhãn kia làm sợ tới mức hôn mê bất tỉnh……

Nhìn thấy bộ dáng nũng nịu của phụ nhân, người của môn phái khác bất giác nổi lên đồng tình với Hỏa Vân.

Thì ra danh nhân không phải tốt như vậy……

Bởi vì hiện giờ ánh mắt mọi người đều đặt ở trên người Lưu Nguyệt Môn, thế cho nên người của Lạc Nguyệt Đảo rời đi khi nào cũng không biết.

Nhưng có thể làm người xác định chính là, từ hôm nay trở đi, không ai dám xem thường Lưu Nguyệt Môn nữa!

Ban đêm.

Đèn rực rỡ mới lên, ánh trăng dày đặc.

Bên trong phủ thành chủ đèn đuốc sáng trưng, một tình cảnh vui vẻ hân hoan.

Trừ Lạc Nguyệt Đảo vắng mặt ở trận tiễn yến vui vẻ này ra, cũng chỉ có người Bắc Tông đều xụ mặt, không nói một lời ngồi ở bên trong góc.

Bây giờ ánh mắt của môn phái khác đều ở Lưu Nguyệt Môn, cho nên bên này ngược lại có vẻ thanh tịnh.

Trừ những môn phái đó ra, cũng chỉ có người Vô Thượng Tông không đi cố tình xu nịnh nịnh bợ.

Buồn cười, thiếu chủ nhà bọn họ và Quân Thanh Vũ là bằng hữu tốt, cũng tương đương là người một nhà với Lưu Nguyệt Môn, ngươi gặp qua ai đi nịnh bợ người nhà chưa?

Sao? Hâm mộ? Có bản lĩnh, ngươi cũng đi tìm một thiếu chủ như vậy……

“Khụ khụ.” Thành chủ ho khan hai tiếng, ở những âm thanh đó ồn ào yên tĩnh lại mới tiếp tục nói: “Trước tiên ta ở nơi này chúc mừng người Lưu Nguyệt Môn đạt được thắng lợi của hai trận tỷ thí, bây giờ ta sẽ tuyên bố khen thưởng lần quán quân này, đầu tiên là phần thưởng đoạt giải quán quân trong tỷ thí võ giả, là một quyển Võ Kỹ Phi Hành Phàm Phẩm!”

Võ kỹ Phàm Phẩm đã là đỉnh của đỉnh, khiến vô số người vì quyển này mà giết vỡ đầu chảy máu, nếu là ở Phàm Phẩm sau đó lại thêm một Võ Kỹ Phi Hành?

Hô hấp của mọi người đột nhiên căng thẳng, lòng vào lúc này đều run rẩy.

Kia chính là Võ Kỹ Phi Hành.

Mọi người đều biết, cường giả Tiên Thiên có thể ở không trung đứng một lát, nhưng cuối cùng chỉ có mấy cái thời gian hô hấp, chỉ có cường giả Thánh Cảnh mới có thể lăng không phi hành.

Nếu có được Võ Kỹ Phi Hành, cũng chính là nói, chẳng sợ cường giả Tiên Thiên đều có thể bay ở trên bầu trời, còn là pháp bảo chạy trốn tốt nhất, thành chủ lại bỏ được lấy ra làm phần thưởng……

Ngô Phàm nắm chặt nắm đấm, ánh mắt tức giận mà ghen ghét dừng ở trên mặt Quân Thanh Vũ.

Ở dưới ánh mắt của mọi người, nàng từ trong tay Chu Sâm tiếp nhận võ kỹ, ném vào trong túi Càn Khôn Vạn Vật.

Xem ra lúc này Phong Vân Tế Hội không có đến không, lại được bảo bối như vậy……

Thành chủ cười ha hả, tiếp tục nói: “Vốn dĩ tỷ thí Luyện Trận Sư ta đã chuẩn bị phần thưởng đó là trận pháp, nhưng bây giờ xem ra ngươi không cần, cho nên ta tạm thời thay đổi khen thưởng, khen thưởng này chính là, ngươi có thể cho Phong Vân Thành làm cho ngươi một việc.”

Còn chưa phục hồi tinh thần lại mọi người lại kinh hãi lần nữa.

Phong Vân Thành đó là địa phương nào? Càng có đồn đãi thành chủ là tới từ địa phương Thần Cảnh kia, thực lực của ông cũng là một bí ẩn.

Cho nên, có thể khiến Phong Vân Thành làm một việc cho nàng không có hạn chế, càng khiến người chấn động hơn Võ Kỹ Phi Hành Phàm Phẩm.

“Được rồi, khen thưởng đã phát xong, kế tiếp có một việc bổn thành chủ muốn tuyên bố.” Thành chủ từ trên chỗ ngồi đứng lên, trong ánh mắt mang theo một tia đau đớn: “Ta đã từng có một nữ nhân thâm ái, nhưng cuối cùng ta lại vứt bỏ nàng rời đi……”

Nghe được lời này mọi người đều bất giác sửng sốt, ai cũng không rõ thành chủ nói những lời này có dụng ý gì.

Như không thấy được nghi hoặc trên mặt mọi người, thành chủ miễn cưỡng cong lên một nụ cười: “Cho dù ta rời khỏi nàng, là vì không cho nàng theo ta thân vào hiểm cảnh, nhưng dù thế nào ta cũng không nghĩ tới, nữ nhân ta yêu sẽ đi trước ta, chỉ để lại một nữ nhi……”

Hơn hai mươi năm, ai biết hơn hai mươi qua ông đã sống những ngày tháng gì, những năm gần đây, Phong Vân Thành tùy thời sẽ bùng nổ lực lượng kia, vì không liên lụy nàng, ông vẫn luôn không muốn để nàng ở đó, nhưng ai ngờ nàng lại rời đi trước ông……

“Sau khi biết chuyện của nàng, trong lòng ta rất hối hận, sớm biết như thế, dù là không màng tất cả cũng phải mang theo nàng ở bên người, hơn nữa nàng còn để lại cho ta một nữ nhi, cũng một mình nuôi dưỡng nữ nhi thành người, lần Phong Vân Tế Hội này, ta đã thấy nữ nhi của chúng ta rồi, nhưng bởi vì khiếp đảm mà không dám nhận, bây giờ ta đã làm ra quyết định, mặc kệ nữ nhi nhận ta hay không, ta đều phải nói ra, để không tiếc nuối……”

Trong phút chốc, phía dưới bắt đầu nghị luận, tất cả mọi người đang thảo luận nữ tử nào may mắn như thế, lại là nữ nhi của thành chủ.

Mà những nữ tử không phụ không mẫu đó khẩn trương lên, ánh mắt chờ mong nhìn thành chủ.

Ánh mắt của thành chủ đảo qua mọi người, dừng ở trên khuôn mặt yêu mị của Mị Nhi, ôn nhu nói: “Mị Nhi, con chính là nữ nhi của ta và Phượng Nhi……”

Khuôn mặt của Mị Nhi ngẩn ra, kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong đôi mắt yêu mị là một mảnh mê mang.

“Mị Nhi là nữ nhi của thành chủ?”

Đồng Nguyên ngây ngẩn cả người, sắc mặt tuấn mỹ kia thoáng chốc tái nhợt, ánh mắt ngạc nhiên dừng ở trên thân thể chọc người bốc hỏa phía trước kia.

Không!

Không có khả năng!

Cô nhi kia không có phụ thân, thậm chí ngay cả mẫu thân cũng đã chết sao có thể là nữ nhi của thành chủ? Đây nhất định là hắn nghe lầm……

Nhưng cho dù Đồng Nguyên an ủi chính mình ở trong lòng như thế nào, cũng không trốn tránh được hiện thực này.

Hắn cảm giác dạ dày của mình đau đớn từng chút một, môi tái nhợt run nhè nhẹ, ngón tay càng không ngăn được run rẩy.

Giờ khắc này, trong lòng hắn là hối hận chưa từng có, loại hối hận này khiến hắn hận không thể lập tức hôn mê đi, cũng tốt hơn loại chuyện tàn nhẫn này……

Nữ nhân này vốn là vị hôn thê của hắn.

Nhưng hắn vì địa vị cao hơn, không tiếc vứt bỏ nàng, lựa chọn nữ nhi của tông chủ Bắc Tông, ai có thể nghĩ đến hắn lại vứt bỏ dưa hấu nhặt một hạt mè.

Phong Vân Thành là thế lực gì? Một trăm Bắc Tông so ra đều kém! Nữ nhi của ông ta còn tôn quý hơn Tiếu Liễu không biết bao nhiêu.

Rốt cuộc chính mình đã từng phạm vào mơ hồ gì mới làm ra loại chuyện khiến người hối hận này?

Thành chủ bước xuống, đi đến trước người Mị Nhi, nâng cánh tay lên ôm nữ tử trước mắt, giọng nói ôn nhu: “Mị Nhi, con có nguyện ý trở về Phong Vân Thành hay không?”

Cơ thể của Mị Nhi cứng đờ, từ từ nhắm mắt lại.

Thì ra đây là ôm ấp của phụ thân, khác với mẫu thân, lại khiến người an tâm…… Nhưng mà……

Nàng không quên, bộ dáng mỗi đêm mẫu thân âm thầm rơi lệ thê thảm.

Nàng cũng không quên, khi mình và mẫu thân bị người khinh nhục thì không ai tới bảo vệ các nàng……

Nàng cũng chưa từng quên, trước khi mẫu thân chết, còn nhắc mãi tên một người, nhưng cuối cùng bà vẫn không chờ được người kia, cuối cùng chết không nhắm mắt……

Mị Nhi mở hai mắt ra, nâng tay lên hung hăng đẩy thành chủ ra ngoài.

“Mị Nhi?” Cơ thể của Thành chủ ngẩn ra, có chút khiếp đảm nhìn nữ tử trước mặt, ông muốn nói cái gì đó, nhưng khi nhìn thấy xa cách ở đáy mắt của nữ tử, trái tim kia dần chìm vào thung lũng……

“Phụ thân?” Mị Nhi nở nụ cười lạnh lung: “Vậy ngươi biết chuyện đã xảy ra những năm gần đây của ta và mẫu thân không?”

Thành chủ trầm trọng gật đầu: “Ta biết……”

“Ngươi biết?” Mị Nhi lạnh lùng cười: “Ngươi biết cái gì? Ngươi có biết mẫu thân đã từng thiếu chút nữa bị người nhục nhã đến chết hay không? Nếu không phải ta kịp thời gọi người tới, sợ là bà đã sớm chết rồi, ngươi có biết từ nhỏ đến lớn, ta và mẫu thân đều vượt qua ở trong bị người khinh nhục hay không? Nhớ rõ khi còn nhỏ, vì kiếm tiền, rất nhiều lần ta đều bị công tử tiểu thư nhà giàu đánh thành trọng thương, mẫu thân vì mua thuốc cho ta trị thương đã quỳ suốt ở ngoài y quán ba ngày ba đêm, mẫu thân chỉ là một người thường, dưới hoàn cảnh như thế sao chịu được? Bắt đầu từ khi đó ta đã gạt mẫu thân trộm tu luyện, cho dù chịu bao nhiêu khổ, ta cũng muốn có thực lực bảo hộ bà.”

“Nhưng cuối cùng ta vẫn không thể bảo vệ bà, để bà sống những ngày tháng tốt……”

Mị Nhi từ từ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, nàng lau nước mắt, khóe môi nở nụ cười khổ: “Mặc dù tới lúc sắp chết rồi, bà vẫn còn chờ mong ngươi sẽ đột nhiên trở về, nhưng rốt cuộc ngươi chưa từng xuất hiện, khiến bà buồn bực không vui mà chết, có lẽ với mẫu thân mà nói, mặc kệ ngươi muốn đi làm cái gì, bà đều hy vọng bồi ở bên cạnh ngươi, chẳng sợ nàng chỉ là một người thường, cũng muốn cùng sinh cùng tử với ngươi, để mình chết không có bất kì tiếc nuối gì……”

Nghe nữ tử lên án, cổ họng của thành chủ nghẹn lại, nhưng không nói bất kì lời phản bác gì.

Ông không nghĩ tới, hơn hai mươi năm qua mình không đây, mẫu tử các nàng bị khổ nhiều như vậy, mà tất cả đều là sai lầm của ông……

Thành chủ như nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng mà ai oán khi nhắm mắt của nữ nhân kia, lòng hung hăng run rẩy, ông duỗi tay muốn vuốt Mị Nhi, nhưng vẫn vô lực rũ xuống……

“Năm đó khi ta rời đi đã giao phó cho một nam nhân gọi là Đồng Lâm thay ta bảo vệ mẫu thân của con, hơn nữa đưa tiền tài có thể cho nương con cả đời sống vô ưu để ông ta bảo quản, vì thế ta trả giá bằng một Tụ Linh Trận cỡ lớn, chẳng lẽ ông ta không làm như vậy?”

Cho dù thành chủ điều tra qua tin tức của đôi mẫu nữ này, biết được cũng chỉ có thể là đôi câu vài lời, có một số việc tự nhiên không biết……

“Đồng thúc?” Ánh mắt của Mị Nhi trầm xuống: “Ông ấy là phụ thân của Đồng Nguyên, xác thật vẫn luôn bảo vệ mẫu thân, lúc trước mẫu thân bị khinh nhục, cũng là ông cứu bà, sau đó hình như trêu chọc cường giả nào đó bị người ta giết chết, nhưng ở trước khi Đồng thúc chết, đã từng làm chủ hôn sự cho ta và Đồng Nguyên với nương của ta.”

Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Đồng Nguyên, bị nhiều ánh mắt ép đến như vậy, sắc mặt của Đồng Nguyên càng thêm tái nhợt, hắn chỉ cầu Mị Nhi đừng tiếp tục nói nữa……

“Nhưng ta không nghĩ tới, tài phú Đồng gia và Tụ Linh Trận cỡ lớn đều là của ngươi, ở năm ta bốn tuổi Đồng thúc đã qua đời, cũng không có bất kì tiền tài gì cung ứng, Đồng Nguyên bá chiếm tất cả tiền tài, cũng mượn Tụ Linh Trận cỡ lớn khiến tu vi như diều gặp gió, nhưng tuy như thế, lúc trước Đồng Nguyên cũng là người duy nhất ta dựa vào……”

Cho dù ở lúc mình yêu cầu, người nam nhân này chưa từng xuất hiện, nhưng năm đó mình quá nhỏ tuổi, không hề nhìn ra hắn khiếp đảm yếu đuối, còn nghe lời hắn……

“Sau đó, ngày mẫu thân chết đó, Đồng Nguyên nói cho ta, hắn thành công tiến vào trung tâm Bắc Tông, hơn nữa cần đi tiếp cận Tiếu Liễu nữ nhi của tông chủ Bắc Tông, chỉ có thú Tiếu Liễu, hắn mới có thể trở thành người trên người, mà ta không thể mang cho hắn những thứ đó, nói xong những lời này thì bỏ đi, chuyện càng buồn cười hơn là, trước đó không lâu hắn lại nói cho ta, ở lúc hắn kế thừa tông chủ Bắc Tông, có thể thưởng cho ta một vị trí tiểu thiếp!”

Xoạt!

Cảm nhận được những ánh mắt sắc bén đó, cả người Đồng Nguyên đều trắng bệch, trong ánh mắt là một tia hối hận……

Trong mắt mọi người chứa tia châm biếm, như cũng chưa dự đoán được Đồng Nguyên là một loại người như thế này.

Nữ nhi của thành chủ là ai? Cũng có thể so với Tiếu Liễu? Hai người đánh đồng đều không xứng……

Hơn nữa hắn còn nói cái gì?

Để nữ nhi của thành chủ làm tiểu thiếp cho hắn? Hắn cho rằng mình là ai? Lời cuồng vọng kiêu ngạo như thế đều có thể nói ra……

“Bốp!”

Tiếu Liễu hung hăng tát một cái ở trên mặt Đồng Nguyên.

Hai mắt nàng ta rưng rưng, mím môi, gằn từng chữ một nói: “Đồng Nguyên, Tiếu Liễu ta thật là nhìn lầm ngươi, từ đây về sau chúng ta một đao hai đoạn!”

Nói xong câu đó, nàng nhấc váy lên, cũng không quay đầu lại chạy ra ngoài cửa, biến mất ở dưới bóng đêm.

Ngô Phàm hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm nhìn Đồng Nguyên một cái, bàn tay vung lên, nói: “Chúng ta đi!”

Bỗng nhiên, người Bắc Tông đều đi hết ra ngoài cửa.

Hai chân Đồng Nguyên mềm nhũn, ngã trên mặt đất, khuôn mặt tuyệt vọng nỉ non nói: “Xong rồi, lần này cái gì cũng đều xong rồi……”

Lần này, ngay cả đường lui cuối cùng hắn cũng đều không có……

Lúc này Đồng Nguyên thật sự là biết vậy chẳng làm.

“Hẳn chính là nơi này.”

Trong hang động, một bóng dáng màu xanh lá đi nhanh đến, hắn tinh tế quan sát trận pháp trước mắt, khẽ nhíu mày.

“Nơi này chính là chỗ giao tiếp với đại lục Thần Cảnh cùng, năm đó trong Thần Cảnh đã xảy ra biến cố, đông đảo cường giả đều bị gọi trở về, sư phụ ta bởi vì dẫn theo ta tới du lịch, cho nên không thể trở về, khi đó ta cũng chỉ mười tuổi mà thôi……”

Ánh mắt hắn tối lại, khóe môi chứa ý cười lạnh lẽo: “Bây giờ chân khí bên này cung ứng quá chậm, nếu muốn tốc độ nhanh hơn cũng chỉ có trở lại Thần Cảnh, nhưng nghe nói ở chỗ giao tiếp với Phong Vân Thành là nơi trục xuất trong Thần Cảnh, bên trong có rất nhiều người hung ác, nhưng vì trở lại Thần Cảnh, ta cũng không quản được nhiều như vậy, nhưng trận pháp này cũng rất mạnh, may mắn ta mang theo thần khí của sư phụ.”

Thanh Xa giơ lá cờ trong tay lên cao, ầm một tiếng một ánh sáng từ lá cờ lóe ra, rồi sau đó vô số u hồn dã quỷ xuất hiện ở trước mặt hắn.

“Phá vỡ trận pháp này cho ta!”

Hắn hơi ngước mắt, giọng nói lãnh trầm phân phó nói.

Những u hồn dã quỷ đó kêu gào xông về phía trận pháp, nhưng rốt cuộc lực lượng của trận pháp quá mạnh, thế cho nên những quỷ quái nhào lên trước đó cũng chỉ nửa ngày đã hôi phi yên diệt.

Nhưng mà, số lượng u hồn dã quỷ này quá nhiều, như thiên quân vạn mã, che trời lấp đất đè ép lên, thậm chí không biết mệt mỏi và khủng bố.

Dần dần, ánh sáng trên trận pháp càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng biến mất……

Bên trong phủ thành chủ, mọi người đang chuyện trò vui vẻ còn không kịp nói cho hết lời, chỗ không xa đã truyền đến một tiếng vang ầm lớn, chấn động đến toàn bộ Phong Vân Thành đều rung chuyển.

Trong lòng thành chủ kinh hãi, vội vàng kéo tay Mị Nhi bảo vệ nàng ở trong lòng, khuôn mặt âm tình bất định nhìn về phía trước……

“Chuyện ta lo lắng, cuối cùng vẫn sẽ xảy ra!”