Trọng Sinh Dị Thế Chi Điền Viên Kí

Chương 7: Mau buông ta xuống


Nóc nhà bị thủng phải sửa hai ngày liên tiếp thì mới hoàn toàn tu sửa xong, thời tiết cũng ngày càng nóng, thoát ly với khoa học kỹ thuật ở hiện đại, loại thời tiết nóng nực này tóm lại thật khó nhịn.

An Á Phi ở trên giường lăn lộn một vòng, giường gỗ cũng kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên.

Thật sự là tuyệt không muốn nằm trên giường, bên ngoài mặt trời lớn như vậy, nóng quá, thật là nhớ cái điều hòa trong nhà.

“Ca ca.” Người còn đang trong viện, thanh âm của An Á Khả đã muốn truyền vào trong phòng.

An Á Phi trở mình nhìn ra phía cửa, chỉ chốc lát sau, tiểu tử đen gầy liền xuất hiện trong tầm mắt hắn, “chuyện gì.”

“Ca ca, a cha nói ngươi làm cơm trưa, hắn cùng phụ thân muốn đi thu hoạch lúa mì.” An Á Khả nghiêm túc thuật lại lời dặn dò của a cha nhà  mình, trong lúc nói, hai mắt đen láy giống như trái nho.

Lúc này An Á Phi mới nhớ tới, ngày hôm qua có nghe a cha nhà mình nói, lúa mì vụ đông đã chín, hai ngày này sẽ đi thu hoạch, nếu không khi trời mưa, lùa mì kia sẽ ẩm ướt hết. “Đã biết, nhà bếp còn có đồ ăn sao.”

“Đã không còn.” An Á Khả lắc đầu.

“Vậy lát nữa chúng ta lại đi ra ruộng rau hái thêm.” Tóm lấy hài tử, An Á Phi lôi kéo hắn ra ngoài, “Ruộng lúa mì có thiếu người giúp không?”

“A cha nói lúa mì ít, không cần.” An Á Khả thành thành thật thật đi theo bên người ca ca nhà mình, “Ca ca, buổi chiếu chúng ta ra dòng suối nhỏ phía sau rừng trúc bắt cá đi.”

“Được.” An Á Phi cũng có chút động tâm, bởi vì điều kiện trong nhà có hạn, luôn được ăn thịt tươi ngon là chuyện rất khó khăn. Đi vào nơi này nhiều ngày như vậy, cũng chỉ có khi Lục Hàn Tình đến mới có món ăn mặn, tình hình chung đều là ăn chay, hắn cũng đã lâu rồi chưa được ăn thịt tươi.

Cũng không biết Lục đại thiếu gia kia làm sao có thể ăn quen.

Đến nhà bếp nhìn một vòng, rau dưa mới mẻ bên trong đã không còn, ở trong hầm chỉ còn mấy củ cải qua mùa đông thôi. “Đi thôi, đi ruộng rau hái rau trước.”

“Được.” An Á Khả lấy ra giỏ trúc nhỏ của chính mình, vui vẻ đi theo phía sau ca ca nhà mình.

An Á Phi xoa xoa đầu hắn, “Buổi sáng ngươi đã làm gì.”

“Cùng bọn Sương nhi chơi bắn đá.”

Sương nhi hắn biết, là tiểu tôn tử của thôn trưởng trong thôn, là một tiểu hài tử đáng yêu, nhưng mà tính tình có chút kiêu ngạo, còn nhỏ tuổi mà đã bắt đầu có bộ dạng khinh thường người khác, hắn chỉ thấy qua một lần, không thể nào thích nổi.

Trời đúng là càng ngày càng nóng, cho dù là đi dưới bóng râm, cũng có thể cảm giác được khí nóng ở xung quanh, An Á Phi kéo kéo áo ngắn tay ở trên người, hắn hôm trước thực sự chịu không nổi nóng, đem những bộ quần áo cũ có tay trước đây cắt thành ngắn tay hết. Tuy rằng thoạt nhìn có chút không ra hình dạng, nhưng so với mặc áo tay dài vẫn mát mẻ hơn.

“Là tiểu Phi, đây là muốn ra ruộng sao.” Một vị đại thúc đen gầy lưng đeo một cái giỏ trúc cười với hai huynh đệ.

« Đúng vậy, Vương thúc mới từ ruộng trở về ạ. » An Á Phi nhu thuận trả lời.

« Ừ, lùa mì cùng đậu tương đã chín, mới vừa hái được một giỏ trúc trở về. » Vương Đại nghiêng nghiêng giỏ trúc, bên trong tràn đầy đậu tương, « Muốn lấy một ít về ăn hay không. »

An Á Phi cười lắc đầu, « Cảm ơn Vương thúc, thúc mau vác trở về đi, hôm nay thật sự rất nóng. »

« Được, vậy Vương thúc đi trước. » Vương Đại cũng không nói thêm gì, phất tay với hai huynh đệ liền đi.

« Ca ca, vì sao nhà chúng ta chỉ trồng lúa mì không trồng đậu tương, không phải đậu tương ăn rất ngon sao. » Nghĩ tới cảm giác giòn giòn của đậu tương trong miệng, An Á Khả nuốt nuốt nước miếng.

« Chúng ta ra ruộng hái rau thôi. » An Á Phi đau lòng xoa xoa đầu hắn.

Phụ thân hắn không phải là con trai độc nhất, nên đất được phân vốn đã ít, hơn nữa hai năm trước lại khô hạn cùng với hai ông nội mất, tuy rằng có kế thừa đất của ông nội, nhưng tích góp ở trong nhà cũng bị đào sạch, năm nay đất trong nhà đều dùng để trồng lương thực bán lấy tiền, mấy loại đậu tương này, trong nhà đều không có đất để trồng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Á Khả tràn đầy thất vọng, bọn Sương nhi đều được ăn.

« Được rồi, đừng buồn nữa, nếu muốn ăn, đến lúc lương thực có thể bán lấy tiền, ta kêu a cha đi nhà khác mua cho ngươi ăn. » Không muốn khuôn mặt đáng yêu xuất hiện vẻ mặt thất vọng, An Á Phi cười cười dụ dỗ nói.

« Thật sự ? » Lập tức hai mắt An Á Khả sáng ngời.

« Ca ca khi nào thì lừa gạt ngươi. » An Á Phi cười cười nhéo nhéo mặt hắn.

Chuyện lừa bịp lúc trước cùng hắn một đồng tiền cung không quan hệ, bởi vì người kia cũng không phải hắn.

Hái xong đồ ăn trở về, thời gian cũng gần tới giờ làm cơm trưa.

Một địa củ cái trộn, một đĩa rau cải xào, cùng với bánh bột ngô nướng, một chút này là tất cả của bữa trưa.

Nhìn thấy mấy món ăn đơn giản không thể đơn giản hơn trên bàn cơm trưa, trong lòng An Á Phi chua xót lau lệ nơi khóe mắt.

Thật sự khó có thể tưởng tượng được hắn cư nhiên có thời điểm ăn đồ ăn đơn giản như vậy, hắn quả nhiên là thanh niên tốt, đáng giá khen ngợi một chút.

Đem đồ ăn vội vàng đưa đi cho hai vị phụ thân đang thu hoạch lúa mì, chờ bọn họ ăn xong, An Á Phi mới thu dọn một chút rồi cầm trở về.

Về đến nhà đem chén rửa sạch, cùng tiểu Khả Khả ngủ trưa một chút, buổi chiều hai người liền mang theo chậu gỗ ra dòng suối nhỏ phía sau rừng trúc bắt cá.

Xuyên qua rừng trúc bên cạnh, có một dòng suối nhỏ, nước không sâu, cá bên trong cũng không lớn, thế nhưng bắt cá nhỏ cũng có thể làm một mâm đồ ăn.

Bởi vì rừng trúc ngay tại bên dòng suối, nơi này thật ra so với nơi khác còn mát mẻ hơn.

An Á Phi cười giày đi vào trong suối, « Thực mát mẻ, Khả Khả mau xuống dưới. »

« Ờ. » An Á Khả để chậu gỗ mang theo xuống, bước vài bước liền đi vào.

« A, An Á Khả, quần áo của ta bị ngươi làm ướt. » Nhìn thấy trên người mình bị ướt một mảng, An Á Phi giơ tay kéo cả người tiểu tử kia vào trong suối, dùng sức chà xát khuôn mặt nhỏ bé kia.

« Đừng đừng đừng….. » hai tay ngắn của An Á Khả dùng sức gạt đi cái tay trên mặt chính mình, miệng mơ hồ la hét không rõ.

« Biết đau đi, cho ngươi nhảy vào này. » An Á Phi dùng sức vân vê một chút, mơi chịu buông ra khuôn mặt bị mình chà xát hồng hồng. 

« Đau. » An Á Khả ủy khuất xoa mặt mình.

An Á Phi nhìn hắn một cái, một chút cũng không cảm thấy mình xuống tay nặng, « Nhanh lên lấy tảng đá để ngăn nước, nếu không buổi tối sẽ không có cá ăn. »

« Đã biết. » An Á Khả mím mím miệng, đi đến một bên khiêng tảng đá đến ngăn nước.

Trong chốc lát, hai người liền làm thành một con đê nhỏ, ở giữa bị bao vây tạo thành một vũng nước sâu một thước.

« Đem nước múc bên ngoài đi. » An Á Phi một bên múc nước ra bên ngoài, một bên chỉ huy An Á Khả còn đang nhấc tảng đá tìm cua.

« A, con cá này thật lớn. » Chờ nước không sai biệt lắm, An Á Phi liếc mắt một cái liền nhìn thấy phía dưới của tiểu đập có động tĩnh, hai tay mò xuống, liền bắt được một con cá trích to bằng bàn tay.

“Ca ca thật là lợi hại. » An Á Khả ở một bên vỗ tay khen ngợi, hai mắt trong sáng nhìn con cá trích đang dãy đành đạc ở trong chậu gỗ.

An Á Phi giơ giơ cằm, đương nhiên, cũng không xem hắn là ai.

Trong rừng trúc, hai mắt Lục Hàn Tình mang ý cười nhìn hai huynh đệ trong dòng suối nhỏ người đầy nước bùn, hắn lần đầu tiên nhìn thấy An Á Phi cười không kiêng dè như vậy.

Trước khi mất trí nhớ An Á Phi ở trước mặt hắn thường xuyên đỏ mặt, cho dù gọi hắn là Tình ca ca, thanh âm cũng là nhỏ như mèo kêu, rất là câu nệ.

An Á Phi sau khi mất trí nhớ, ở trước mặt hắn nhưng thật ra có thể nói là thoải mái hơn một chút, thế nhưng cũng luôn là một bộ dạng ước gì hắn cách xa một chút, có đôi khi vẻ mặt cũng rất là thú vị.

Nếu đem trước và sau khi mất trí nhớ so sánh với nhau, thì sau khi mất trí nhớ người càng đáng yêu chân thật hơn.

« Ôi. » Một tiếng hét kinh hãi liền kéo trở về suy  nghĩ của Lục Hàn Tình, giương mắt nhìn lại, liền nhìn thấy cả một thân màu xanh đều chìm ở trong nước.

« Này, làm sao vậy ? » Lục Hàn Tình từ rừng trúc đi ra, trêu ghẹo người từ đầu đến chân đều là bùn đất, không khách khí cười lên thành tiếng.

« Cười cái lông. » Có gì mà buồn cười, chưa thấy người khác lấy nước bùn tắm sao ? An Á Phi trở mình xem thường, « Ngươi làm sao tìm được nơi này. »

« Thanh âm của các ngươi lớn như vậy, ta không nghe thấy cũng khó. » Lục Hàn Tính đứng ở bên dòng suối, từ trên cao nhìn xuống người đang ngồi trong nước, « Thực mát mẻ ? »

An Á Phi nhếch mi nhìn lướt qua quần áo chính tề của hắn, khóe miệng cong lên, « Ngươi muốn thử hay không ? »

Hai tròng mắt Lục Hàn Tình híp lại, cảnh giác lùi ra phía sau hai bước : « Tự ngươi chơi đi. »

An Á Phi gọi một tiếng, đứng dậy đi lên trên bờ, « Cá cũng không ít, Khả Khả, về nhà. »

« Được ạ. » trong tay An Á Khả cầm một con cua lập tức đứng lên bước lên bờ.

« Đừng nhúc nhích. » Nhìn lướt qua người toàn thân không có chỗ nào sạch sẽ, Lục Hàn Tình nhíu mày, không để ý bẩn kéo tay An Á Phi.

An Á Phi không hiểu ra sao, “Làm sao vậy?”

« Đỉa. » Lục Hàn Tình ý bảo hắn nhìn cẳng chân của bản thân.

« A…. Mau bắt nó xuống. » Không đợi động tác tiếp theo của Lục Hàn Tình, An Á Phi đã muốn kêu sợ hãi ra tiếng.

Ni mã, cái thứ ghê tởm này khi nào bám vào trên đùi mình, thật sự là dọa chết người, sẽ không chui vào trong cơ thể mình đấy chứ, « Nhanh lên bắt nó xuống đi. »

Lão tử về sau nhất định sẽ có bóng ma. Thật sự là đau khổ mà.

« Ngươi đừng động. » Lục Hàn Tình ngồi xổm thân mình, cẩn thẩn vươn tay nắm con đỉa đang muốn chui vào bên trong dùng sức kéo.

« Nhanh lên đại ca, chỉ có một con thôi mà. » Vẻ mặt An Á Phi tái nhợt nhìn sinh vật thân mềm đang trên đùi mình, thật sự là thật đáng sợ.

« Được rồi. » Nhìn thấy sắc mặt người này tái  nhợt, Lục Hàn Tình Lắc đầu, « Nếu sợ thứ này, làm sao còn đi vào trong nước. » Cả người còn chìm vào trong nước.

« Ta làm sao biết trong suối lại có thứ này. » Sắc mặt của An Á Phi còn chưa khôi phục như cũ.

« Đi thôi, đi về thay quần áo trước, bẩn muốn chết. » Lục Hàn Tình ghét bỏ lắc lắc tay.

« Ta ta chân ta không có sức. » Tuy rằng không  muốn nói, nhưng An Á Phi vẫn là ngượng ngùng nói ra.

Tại thời điểm này sĩ diện quả là ngu ngốc, cứ nghĩ tới trong dòng suối có  loại động vật đáng sợ này, hắn liền hận không thể rời khỏi nơi này ngay lập tức, quả thực là nóng lòng như lửa đốt.

Lục Hàn Tình « phù » một tiếng bất cười.

« Có cái gì buồn cười sao. » An Á Phi trừng mắt.

Lục Hàn Tình tiến lên, hai tay đưa tới, liền đem người đang ngồi ở trên đất bế lên.

“Mau buông ta xuống.” An Á Phi kêu to.

Ni mã, cư nhiên được đàn ông ôm, đây là tìm đường chết.

« Không phải chân ngươi khôn có lực sao. » Lục Hàn Tình nhếch mi nhìn hắn.

« Ta là chân không có lực, chứ không phải bị đứt chân. » An Á Phi giãy giụa.

“Ta nghĩ ngươi muốn ta ôm ngươi về.” Lục Hàn Tình nhẫn cười.

“Lão tử tuyệt không muốn như vậy.” An Á Phi nghiến răng nghiến lợi.

Bị thần kinh mới muốn ngươi ôm, “Nhanh thả ta xuống.”

“Ta không.” Lục Hàn Tinh quả quyết lắc đầu cự tuyệt.

“Cái lông.” An Á Phi trợn to mắt nhìn hắn.

“Ta thích ôm Phi nhi như vậy.” Vẻ mặt Lục Hàn Tình thâm tình.

“Chính là lão tử tuyệt không thích.” An Á Phi lấy tay đập đầu của hắn một phát, “Nhanh lên thả ta xuống.”

Nĩ mã lập tức đi ra khỏi rừng trúc, nếu bị người khác thấy, hai đại nam nhân ôm ôm ấp ấp thật sự là khó coi chết đi được, cũng không phải là tiểu muội muội mềm mại.

Vẻ mặt Lục Hàn Tình không muốn, “Được rồi.”

Hai chân vừa chạm đất, An Á Phi liền nhảy xa ba bước, cùng người nào đó tạo khoảng cách an toàn.

Đáy mắt Lục Hàn Tình khó nén khổ sở, trong lòng thiếu chút nữa cười đến nội thương, “Phi nhi vì sao phải trốn ta.”

Đương nhiên phải trốn ngươi, không né ngươi cúc hoa của lão tử sẽ khó giữ được.