Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con

Chương 9: Chơi cờ tướng


Là Trương Đại Trụ.

Chính là ông lão đến tiệm tạp hóa mua một trăm đồng tiền tạp hoá ngày hôm qua, Lâm Đông lập tức nhận ra, có chút sợ hãi, nhỏ giọng gọi: "Ông Trương."

"Ôi chao! Đứa nhỏ con còn nhớ ông cơ à!" Trương Đại Trụ hòa ái cười hỏi: "Con cầm theo rổ nhỏ đi đâu vậy?"

Lâm Đông trả lời: "Dạ con đi hái nấm mèo."

"Ở đây có nấm mèo sao?"

"Dạ có, Tiểu Xuyên và cô con nói có."

Bộ dáng nghiêm túc của Lâm Đông chọc cười Trương Đại Trụ, Trương Đại Trụ cười ha hả nói: "Tốt lắm, vậy con hái nhiều chút rồi cho ông ăn với, có được không?"

Lâm Đông nghiêm túc gật đầu.

"Thật ngoan." Trương Đại Trụ hiền lành nói: "Vậy con chú ý an toàn, về nhà sớm, ông đi tản bộ đây."

"Tạm biệt ông Trương."

Trương Đại Trụ đi.

Lâm Đông cùng Hạ Tiểu Xuyên đi vào rừng cây nhỏ rậm rạp, dựa theo mấy thân cây ướt tìm nấm mèo mới mọc, bé cảm thấy thật mới mẻ, học theo Hạ Tiểu Xuyên bắt đầu đi hái, hái một đóa bỏ vào trong rổ nhỏ, hái một đóa lại bỏ vào trong rổ nhỏ, không bao lâu sau đã hái được nửa rổ.

Lúc này Hạ Tiểu Xuyên bắt đầu đứng núi này trông núi nọ, nhìn loạn khắp nơi, chỉ vào mặt đất sau cơn mưa nói: "Lâm Đông, mày xem, có giun kìa!"

Lâm Đông liếc mắt nhìn, tiếp tục hái nấm mèo.

Hạ Tiểu Xuyên chốc lát sau lại nói: "Lâm Đông, con giun chui vào bùn rồi kìa."

Lâm Đông: "..."

Hạ Tiểu Xuyên lại nói: "Lâm Đông, mau nhìn kìa, chỗ kia có con ếch, sau lưng nó còn có một con ếch nhỏ màu xanh. Oa! Oa! Oa! Ai da, chúng nó bị anh hù chạy mất rồi!"

Lâm Đông: "..."

Hạ Tiểu Xuyên thấy Lâm Đông vẫn luôn nghiêm túc hái nấm mèo, nhóc cũng không chơi nữa, tiếp tục hái nấm mèo.

Chỉ chốc lát sau, trong rổ nhỏ đã đầy, hai đứa bé dùng một nhánh cây xuyên qua cái rổ nhỏ, bởi vì chiều cao của Lâm Đông và Hạ Tiểu Xuyên có chút chênh lệch, cho nên cành cây bị nghiêng, rổ cũng bị lệch, nấm mèo cũng rớt xuống đất mất.

Hạ Tiểu Xuyên nhanh chóng nói: "Lâm Đông, mày nâng cao lên chút đi."

Lâm Đông cố hết sức đem tay nhỏ nâng lên một chút.

Kết quả nấm mèo trong rổ vẫn rơi mất.

Hạ Tiểu Xuyên nổi giận giương tay lên vươn về phía Lâm Đông.

Lâm Đông bị doạ chớp mắt lia lịa.

Hạ Tiểu Xuyên cũng không đánh Lâm Đông thật, tức giận nhấc rổ nhỏ đi ở phía trước, nhưng dù sao nhóc cũng chỉ là đứa nhỏ sáu tuổi, lực thăng bằng cũng không được tốt lắm, vì vậy cứ đi được hai bước, thì rớt mất hai cái nấm mèo.

Lâm Đông âm thầm ở phía sau nhặt lại, chờ lúc đến tiệm tạp hóa, phát hiện trong rổ nhỏ chỉ còn một nửa nấm mèo, nửa còn lại nửa ở trong ngực Lâm Đông, Hạ Tiểu Xuyên trong nháy mắt vừa xấu hổ lại tức giận, sau đó nhìn Lâm Đông.

Lâm Đông đi tới trước mặt Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa cố ý liếc Hạ Tiểu Xuyên một cái rồi khen ngợi Lâm Đông.

Lâm Đông nhớ đến việc mình đã hứa với Trương Đại Trụ, ông từng nói nếu đã hứa thì phải làm cho trót, bé do dự một chút, lấy hết dũng khí đi đến trước mặt Lâm Lệ Hoa, nói: "Cô ơi, con có thể cho ông Trương một ít nấm mèo được không?"

Lâm Lệ Hoa hỏi: "Ông Trương nào?"

Tay Lâm Đông chỉ hướng ngoài quán: "Chính là ông mua nồi cơm điện ngày hôm qua ạ, lúc nãy ông có xin con một ít ạ."

"Được, vậy con tự mang đi nhé, có được hay không?"

Không ngờ cô đồng ý nhanh như vậy, Lâm Đông miệng nhỏ mím mím, trong lòng rất vui vẻ, đem nấm mèo trong ngực đưa cho Lâm Lệ Hoa, Lâm Lệ Hoa múc một chậu nước ở sau tiệm tạp hóa, đem một rổ nấm mèo đều thả vào trong chậu nước rửa, Lâm Đông ngồi xổm ở bên cạnh nhìn, nhìn từng đoá từng đoá nấm mèo ở trong tay Lâm Lệ Hoa trở nên sạch sẽ đen bóng, trong lòng bé rất thích.

Đúng lúc này Hạ Thanh Chương trở về, Lâm Đông cùng Lâm Lệ Hoa đồng thời ngẩng đầu nhìn lại.

Thấy vẻ mặt Hạ Thanh Chương mệt mỏi, Lâm Lệ Hoa hỏi: "Làm sao vậy?"

Hạ Thanh Chương ngồi trên ghế nhỏ bên cạnh Lâm Đông không nói lời nào.

Lâm Lệ Hoa dừng động tác trong tay hỏi: "Có phải là mẹ xảy ra chuyện gì hay không?"

Hạ Thanh Chương gật đầu: "Đã khám ra bệnh rồi."

Lâm Lệ Hoa lại hỏi: "Bệnh gì?"

Hạ Thanh Chương có chút u sầu: "Có khối u."

Lâm Lệ Hoa kinh ngạc nhảy dựng.

Hạ Thanh Chương nói: "Cũng may là khối u lành tính, nhưng mà phải tốn nhiều tiền."

Lâm Lệ Hoa không nói lời nào.

Lâm Đông cũng không dám nói lời nào, cẩn thận từng li từng tí nhìn về phía Hạ Thanh Chương.

Hạ Thanh Chương im lặng một chút, nhìn về phía Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa nói: "Cần xài bao nhiêu tiền?"

Hạ Thanh Chương nói một con số, không nhiều, thế nhưng cũng không ít.

"Làm giải phẫu cắt đi thì không còn chuyện gì phải không?"

"Ừ."

Lâm Lệ Hoa cúi đầu rửa nấm mèo, một lát sau, nói: "Vậy thì cứ cắt bỏ nó đi thôi, nếu không thì làm gì được, có bệnh thì phải trị, anh nói xem có đúng không?"

Hạ Thanh Chương không lên tiếng.

Trong tiệm chỉ còn tiếng Lâm Lệ Hoa rửa nấm mèo.

Qua một hồi lâu, Hạ Thanh Chương cảm thấy đề tài này quá nặng nề, nói sang chuyện khác: "Anh mới thấy trước cửa nhà Trương Đại Trụ thật là nhiều người."

Lâm Lệ Hoa trả lời: "Đúng rồi, đều đang chơi cờ đấy."

Hạ Thanh Chương thuận miệng tiếp một câu: "Nếu nhiều người như vậy cũng chơi cờ trước cửa nhà mình, tiệm này của mình cũng sẽ buôn bán tốt hơn, chỗ công cộng thì luôn tập trung nhiều người, dù sao cũng đông mà."

Lâm Lệ Hoa cười nói tiếp: "Bao nhiêu năm nay đều chơi cờ chơi mạt chược ở bên kia, mắc gì lại chuyển sang chỗ bên chúng ta, anh suy nghĩ nhiều quá."

Hạ Thanh Chương cười cho qua.

Lâm Đông lại nghe lọt vào tai, sau đó nhìn về phía Lâm Lệ Hoa, Lâm Lệ Hoa vừa lúc rửa xong nấm mèo, nói: "Lâm Đông, đi lấy cái túi ni lông lại đây, bỏ nấm mèo vào cho ông Trương nào."

"Dạ!"

Bỏ nấm mèo vào túi xong, Lâm Lệ Hoa không yên lòng hỏi Lâm Đông: "Con biết nhà của ông Trương ở chỗ nào hả?"

Lâm Đông gật đầu: "Dạ biết."

"Ở chỗ nào?"

"Chỗ mà có thiệt là nhiều người chơi cờ ạ."

"Đúng rồi, thật ngoan." Lâm Lệ Hoa xoa đầu Lâm Đông nói: "Đi nhanh về nhanh, đừng có chạy lung tung, tuyệt đối đừng đánh nhau với mấy đứa nhỏ trên trấn, con đánh không lại bọn nó, biết không?"

Lâm Đông gật đầu.

"Đi nhanh rồi về nhé."

"Được."

Lâm Lệ Hoa tính để Hạ Tiểu Xuyên đi đưa nấm mèo với Lâm Đông, kết quả vừa quay đầu đã không tìm được Hạ Tiểu Xuyên, hình như là chạy đi chơi mất rồi, cô không thể làm gì khác hơn là dặn dò Lâm Đông không nên chạy lung tung, không nên đánh nhau.

Lâm Đông đều vâng lời, mang theo nấm meo đi về phía nhà của Trương Đại Trụ, xa xa nhìn thấy trước cửa nhà Trương Đại Trụ cửa tụ tập một đám người, người lớn có trẻ nhỏ, nhóm người lớn thì vây quanh bàn xem cờ tướng, nhóm trẻ nhỏ thì đang chơi đánh con quay, chơi giả làm đầu gỗ không được nhúc nhích bên đống cát, trong đó có cả Hạ Tiểu Xuyên.

Hạ Tiểu Xuyên nhìn thấy Lâm Đông, lớn tiếng gọi: "Lâm Đông, lại đây chơi."

Lâm Đông không để ý tới Hạ Tiểu Xuyên.

Hạ Tiểu Xuyên chạy tới nói: "Lại đây, anh dạy cho mày chơi đầu gỗ."

Lâm Đông từ chối: "Em không chơi đâu."

"Tại sao?"

"Em tìm ông Trương, em phải đưa nấm mèo cho ông Trương."

Hạ Tiểu Xuyên vươn tay sờ sờ nấm mèo trong túi, nói: "Vậy cũng được, mày đưa nấm mèo xong rồi, anh dạy mày cách chơi sau."

Lâm Đông gật đầu.

"Đi nhanh đi, anh chờ mày ở đây."

"Dạ."

Hạ Tiểu Xuyên bị các đồng bọn nhí lôi kéo chơi đùa.

Lâm Đông nhút nhát đi về phía nhóm người lớn, ngẩng đầu nhìn mặt mọi người, trong đống người không có Trương Đại Trụ, bé đành chen vào bên trong, nhìn thấy Trương Đại Trụ đang chơi cờ tướng.

Bé không gọi Trương Đại Trụ ngay, mà đợi đến khi Trương Đại Trụ hạ xong một ván, bé mới gọi: "Ông Trương ơi."

Trương Đại Trụ nghe vậy nhìn chung quanh, lúc nhìn thấy Lâm Đông, trong nháy mắt nở nụ cười: "Tiểu Lâm Đông, con gọi ông làm gì vậy?"

Lâm Đông giơ túi trong tay ra nói: " Con tới đưa nấm mèo ạ."

Trương Đại Trụ sững sờ, nhìn thấy nấm mèo ở bên trong túi ni lông trong suốt, trong lòng cảm thấy ấm áp, thật ra ông chỉ đùa với Lâm Đông mà thôi, ai ngờ đứa nhỏ này tưởng thật, đem nấm mèo tới cho mình.

Cứ tưởng đời này đã trải qua nhiều thăng trầm vui sướng, không ngờ vẫn bị một đứa nhỏ làm cho cảm động, ông có chút không thể tin được hỏi: "Con cho ông thật à?"

"Vâng ạ."

"Đều là do con hái phải không?"

"Con và Tiểu Xuyên cùng nhau hái, cô con rửa ạ."

"Ây da, cám ơn con nhé."

Trương Đại Trụ vui vẻ không biết làm thế nào cho phải, dắt Lâm Đông vào trong nhà rồi mới nhận lấy nấm mèo, nhanh chóng đi lấy táo tây và kẹo đưa cho Lâm Đông ăn, Lâm Đông không chịu mà nói: "Ông Trương ơi, ông có thể đến chỗ tiệm của cô con đánh cờ không ạ?"

"Tại sao vậy?"

"Bởi vì nếu ông chơi cờ ở tiệm của cô con, thì sẽ có thật nhiều người mua đồ của cô ạ."

Trương Đại Trụ cười ầm lên, đứa nhỏ này vừa có lòng tham lại có hiếu tâm, hỏi: "Con muốn cô của con kiếm nhiều tiền một chút đúng không?"

"Vâng ạ, kiếm được nhiều tiền, cô sẽ vui vẻ."

"Đúng là đứa trẻ ngoan." Trương Đại Trụ sờ sờ mái tóc mềm mại của Lâm Đông, nói: "Vậy con có biết đánh cờ không?"

"Con có biết ạ."

"Con biết đánh cờ thật à?" Trương Đại Trụ cực kỳ kinh ngạc.

Lâm Đông gật đầu.

"Con biết cách chơi không?"

"Mã đi hình chữ thiên, cũng đi được chữ điền. Xe thì đi đường thẳng, pháo trèo núi, sĩ đi đường chéo bảo vệ bên cạnh tướng, tiểu tốt một đi không trở lại, lão tướng trông coi hậu hoa viên."

Giọng nói Lâm Đông trong vắt, non nớt, không chỉ làm cho Trương Đại Trụ kinh ngạc, đến ngay những người khác cũng nhao nhao nhìn sang, không ngờ một đứa nhỏ như vậy là có thể đọc được bài vè của cờ tướng.

Trương Đại Trụ vui mừng hỏi: "Con biết đánh cờ thật à?"

Lâm Đông gật đầu: "Dạ."

"Con từng chơi cùng ai?"

"Cùng ông của con ạ." Mọi thứ Lâm Đông được học đều do Lâm lão gia tử dạy dỗ.

"Vậy bây giờ cùng ông chơi một ván cờ được không?"

"Bây giờ thì không được ạ." Lâm Đông nói.

"Tại sao?"

"Bởi vì cô đã dặn con phải nhanh chóng quay về, con còn phải trông tiệm bán đồ ạ."

Trương Đại Trụ cười rộ lên: "Không cần trông cửa tiệm cũng không bán đồ, đánh ván cờ với ông nhé."

Lâm Đông kiên định nói: "Dạ không được, con phải trở về ạ."

Trương Đại Trụ cũng không muốn đi đến cửa tiệm của Lâm Lệ Hoa chơi cờ cho lắm, dù sao cũng đã chơi ở nhà mình lâu rồi, nhưng mà ông rất yêu thích đứa nhỏ Lâm Đông này, hơn nữa đứa nhỏ Lâm Đông này biết chơi cờ, chỉ là không biết trình độ như thế nào, cho dù bây giờ trình độ như thế nào, mới bây lớn đã hiểu nhiều như vậy, tiền đồ sau này không thể lường được.

Ông nói: "Đi, ông mang theo bàn cờ đi đến tiệm của cô con chơi một ván, nếu như con thắng, sau này ông đều ngồi ở tiệm của cô con chơi cờ, có được không?"

Lâm Đông gật đầu: "Dạ được."

"Đi nào."

Trương Đại Trụ dắt Lâm Đông đi về tiệm tạp hóa của Lâm Lệ Hoa, phía sau đi theo một đám người xem náo nhiệt, biển người mênh mông cuồn cuộn cứ vậy mà đi.

Hạ Thanh Chương đang cầm chổi quét đường lớn thấy cảnh này sợ hết hồn, nhanh chóng gọi Lâm Lệ Hoa.

Sau khi Lâm Lệ Hoa nhìn thấy, cũng cảm thấy sợ hãi, cái gì vậy nè?

Lâm Đông gây họa rồi à?