Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con

Chương 7: Khiến cho người ta vui vẻ


Ở đâu ra một đứa nhỏ đáng yêu như vậy.

Lúc trước lão Uông từng qua tiệm tạp hóa mua bột giặt hai lần, lúc đó Lâm Lệ Hoa đưa cho ông, ông không chú ý tới Lâm Đông, nhưng mà Lâm Đông lại chú ý đồng thời cũng biết ông, bắt chước Hạ Tiểu Xuyên gọi: "Con chào ông Uông."

Lão Uông hoàn hồn ừ một tiếng, quay sang Hạ Tiểu Xuyên, hỏi: "Tiểu Xuyên, đứa nhỏ này là con nhà ai?"

Hạ Tiểu Xuyên bước vào nhà nói: "Là em trai con ạ."

"Nói bậy, con lấy ở đâu ra đứa em trai này?"

"Là em trai con thật mà, là con của cậu Tư nhà con."

Lâm Lệ Hoa đã dặn Hạ Tiểu Xuyên như vậy, ai hỏi thì nói là con của cậu Tư, lão Uông từng thấy người nhà mẹ đẻ của Lâm Lệ Hoa, phần lớn đều bình thường, không ngờ có thể sinh ra một đứa nhỏ dễ thương như vậy, quan trọng nhất là ông thấy đứa nhỏ này cực kỳ quen mặt, giống như đã gặp nhau ở đâu đó.

Nhưng mà ông nhanh chóng xác định mình chưa từng gặp, cho nên cái loại "Quen mặt" có khả năng là một loại nhãn duyên, hợp "nhãn duyên" của lão Uông nên ông không nhịn được hỏi nhiều hai câu: "Là đến thăm người thân hả?"

Hạ Tiểu Xuyên trả lời: "Dạ không, sau này nó sẽ ở lại nhà con, trở thành em trai của con ạ."

Lão Uông nghi ngờ hỏi: "Tại sao vậy?"

"Bởi vì mẹ con nói, cậu Tư của con có quá nhiều con, không cần nó nữa, nên sau này nó là em trai của con."

Là như vậy à, lão Uông than nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn Lâm Đông đặc biệt hiền lành, ôn hòa hỏi: "Đứa nhỏ, con tên là gì nào?"

Lâm Đông non nớt trả lời: "Con tên là Lâm Đông ạ."

"Mấy tuổi rồi?"

"Dạ năm tuổi."

"Con thật là dễ thương."

Lại được khen dễ thương, trước đây khi Lâm Đông ở nhà chú thím không có ai khen bé, cũng không có ai đối xử ôn hòa với bé như vậy, bé rất vui vẻ, sau khi vui vẻ đột nhiên nghĩ đến mục đích mình sang đây, liền vội vàng nói: "Ông Uông ơi, cô con bảo con mang dấm chua tới cho ông ạ."

Lão Uông hòa ái cười nói: "Ôi, cám ơn con nhé, thật là có bản lĩnh, mau vào đây, ông lấy tiền đưa cho con."

"Ba đồng ạ."

"Ba đồng đúng không, được được được, ông đi lấy tiền cho con."

Lão Uông chậm rãi đi vào phòng khách lấy tiền.

Lâm Đông ôm hai bình dấm chua đi vào sân nhà lão Uông.

Sân nhà lão Uông không to lắm, một con đường nhỏ lót đá cuội thẳng tắp dẫn tới phòng khách một, hai bên trồng các loại hoa cỏ, thanh tĩnh lịch sự tao nhã, cách đó không xa còn nuôi một cái bể cá lớn, Hạ Tiểu Xuyên đang đứng bên cạnh tràn đầy phấn khởi mà xem cá.

Lâm Đông ôm hai bình dấm chua ngoan ngoãn đứng ở trong sân chờ lão Uông, dù sao cũng là con nít, không thể nào đứng yên một chỗ như người lớn, bé quay đầu xem cá, rồi lại nhìn hoa cỏ, cuối cùng ánh mắt rơi vào người một bà lão ở nhà chính.

Bà lão tóc hoa râm, ôm một con mèo nhỏ màu có bộ lông màu quít chín, ngồi trên xe lăn đang chuyên chú ngắm bức ảnh trong tay nhưng con mèo nhỏ không thành thật, móng vuốt nhỏ vung qua vung lại chộp tới chộp lui, hất rơi bức ảnh trong tay bà lão.

Bà lão khó khăn khom lưng nhặt bức ảnh nhưng với không tới.

Lâm Đông nhanh chóng chạy đến, đem thả hai bình dấm chua xuống đất, nhặt bức ảnh lên đưa cho bà lão.

Bà lão theo đường bức ảnh nhìn về phía Lâm Đông.

Lâm Đông non nớt nói: "Bà ơi, bức ảnh của bà đây ạ."

Bà lão nhìn chằm chằm Lâm Đông không lên tiếng.

Lâm Đông bị nhìn chăm chú cảm thấy xấu hổ, lại không biết phải nói gì, sợ hãi nói: "Con, con chỉ đến giao dấm chua thôi."

Bộ dạng mềm mềm, ngoan ngoãn.

Bà lão nở nụ cười.

Lão Uông mới từ phòng khách đi ra thấy cảnh này cực kỳ giật mình. Bạn già của ông là bà Uông sinh bệnh đã lâu, càng bệnh càng hồ đồ, gần đây thường xuyên nhắc tới con trai cháu trai, nhưng mà con trai và cháu trai còn đang ở thành phố lớn đi làm và đi học, không có thời gian trở về, bà thì không quen sinh sống ở thành phố lớn.

Cho nên thường xuyên nhìn bức ảnh rồi buồn bã, đã lâu rồi không cười, ngày hôm nay nhìn thấy Lâm Đông lại cười.

Lão Uông vui vẻ đi tới, nói: "Nó gọi là Lâm Đông."

Lâm Đông gật đầu.

"Lâm Đông à." Bà Uông gọi một tiếng.

"Dạ." Lâm Đông dạ một tiếng, trả bức ảnh cho bà Uông, nói: "Bà ơi, bức ảnh của bà này."

Bà Uông cười nhận lấy, đôi mắt vẩn đục vào lúc này trở nên trong vắt, bà vươn tay xoa đầu Lâm Đông.

Cảm thấy bà Uông rất hiền lành nên Lâm Đông không phản kháng, cũng cười với bà Uông, hai cái đồng điếu nhỏ ở khóe miệng lại xuất hiện, bộ dáng cực kỳ dễ chịu, bà Uông bật cười, nói: "Thật là ngoan."

Bà Uông nhận lại bức ảnh.

Lâm Đông hoàn thành nhiệm vụ thở hắt một cái, lần thứ hai nghĩ đến dấm chua của mình, nhanh chóng quay người đem hai bình dấm chua cầm lên, đưa cho lão Uông.

Lão Uông cười ha hả đưa cho Lâm Đông ba đồng.

Lâm Đông lấy được tiền thì muốn đi.

Lão Uông gọi bé lại: "Chờ một chút."

Lâm Đông quay đầu lại ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn lão Uông.

Lão Uông nhanh chóng đi vào phòng phía đông, lúc trở ra trong tay bưng một cái giỏ đan tre tinh xảo được làm bằng tay, bên trong cái giỏ là một bao kẹo sữa, đậu phộng, bánh quy và các đồ ăn vặt làm bằng sữa khác, lão Uông đưa hết cho Lâm Đông.

Lâm Đông từ chối ngay tắp lự: "Con không ăn đâu ạ."

Lão Uông hỏi: "Tại sao con lại không ăn?"

"Ông con nói, không được ăn đồ của người khác ạ."

Lão Uông hòa ái nở nụ cười, nói: "Ông không phải là người khác, ông là ông của con, ông cũng biết cô của con mà, cầm mà ăn đi."

Lâm Đông suy nghĩ một chút, nói: "Vậy con chỉ lấy ba cái thôi ạ."

"Tại sao con chỉ lấy ba cái?"

"Cô một cái, Tiểu Xuyên một cái, con một cái ạ."

Lão Uông cười ha ha, nói: "Được, vậy con lấy ba cái đi."

Lâm Đông bước đến gần, chỉ lấy loại bánh quy được đóng gói nhỏ nhất, cầm ba cái, mấy cái khác không đụng vào, sau đó nói: "Ông Uông, bà Uông hẹn gặp lại ạ."

Nhìn thấy bà Uông không nỡ, lão Uông nhanh chóng nói: "Đông Đông con nhớ thường xuyên sang chơi với ông bà nhé."

Lâm Đông thành thật nói: "Con không thể thường xuyên qua chơi được ạ."

"Tại sao vậy?"

"Con còn phải giúp cô trông cửa tiệm với bán đồ nữa. Nếu mỗi ngày ông đều mua đồ, vậy thì con mới tới mỗi ngày được ạ."

Lão Uông nghe xong cười to, bà Uông hiếm thấy mở miệng: "Vậy chúng ta đều mua đồ mỗi ngày, mỗi ngày đều mua nhiều, có được hay không?"

Lâm Đông nghiêm túc nói: "Ông bà phải mua ở cửa tiệm của cô con cơ ạ." Không được mua ở tiệm tạp hóa khác.

Lão Uông nói: "Được rồi, ông chỉ mua của nhà cô con."

Lâm Đông gật đầu, quay người gọi Hạ Tiểu Xuyên còn đang xem cá: "Tiểu Xuyên, đi về nhà."

Hạ Tiểu Xuyên chuyên tâm xem cá không nghe thấy.

Lâm Đông đi sang giật áo Hạ Tiểu Xuyên: "Tiểu Xuyên, chúng ta phải về nhà."

Hạ Tiểu Xuyên không quay đầu lại nói: "Để anh nhìn một lát đã, lại đây, mày cũng nhìn mà xem, mấy con cá này vừa màu đỏ lại có màu vàng, thật là đẹp."

Hạ Tiểu Xuyên kéo Lâm Đông kéo đến cạnh hồ cá, chỉ cho Lâm Đông xem.

Lâm Đông cũng muốn chơi đùa, nhìn con cá chép màu đỏ bơi qua bơi lại, nhìn rất thích, nhưng bé luôn nhớ kỹ lời Lâm Lệ Hoa dặn, không thể ham chơi, nhanh chóng về tiệm tạp hóa, mà Hạ Tiểu Xuyên không muốn trở về, bé liền dùng bánh quy dỗ Hạ Tiểu Xuyên ra khỏi nhà Uông gia gia.

Hạ Tiểu Xuyên ăn bánh quy vị sữa, hỏi: "Mày lấy bánh quy ở đâu thế?"

Lâm Đông trả lời: "Ông Uông cho em."

"Sao ông Uông không cho anh?"

"Em không biết, ông Uông nói em dễ thương."

"Nói bậy! Anh dễ thương hơn mày."

"..."

Lâm Đông không thèm cãi nhau với Hạ Tiểu Xuyên.

Hạ Tiểu Xuyên ăn xong bánh quy, lại xin Lâm Đông thêm.

Lâm xoay người sang một bên: "Không cho anh ăn nữa."

Hạ Tiểu Xuyên hỏi: "Tại sao?"

Lâm Đông bảo vệ bánh quy nói: "Bởi vì cô còn chưa được ăn."

"Không phải mày có hai bịch sao? Anh chỉ ăn thêm một bịch thôi!"

Lâm Đông do dự một chút, vẫn đem một bịch còn lại cho Hạ Tiểu Xuyên, nói: "Anh chỉ được ăn cái này, không được ăn nữa, cô chưa có ăn nữa."

"Biết rồi."

Hạ Tiểu Xuyên nhận bánh quy rồi xé bịch ra.

Lâm Đông giương mắt nhìn Hạ Tiểu Xuyên ăn bánh quy, miệng bé mím lại, nuốt nước miếng, sau đó cúi đầu nhìn bịch bánh quy trong tay, một lát sau đem bánh quy cất vào bên trong túi áo, dùng tay nhỏ vỗ vỗ túi áo, bảo đảm sẽ không rơi ra, lúc này mới cùng Hạ Tiểu Xuyên đi về tiệm tạp hóa.

Vừa vào tiệm tạp hóa Lâm Đông nhanh chóng đem ba đồng giao cho Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa cười nói: "Lâm Đông nhà chúng ta giỏi quá."

Lâm Đông miệng nhỏ mím mím, nhưng khóe miệng nhếch lên.

Lâm Lệ Hoa xoa xoa cái đầu nhỏ của bé nói: "Được rồi, con đi chơi đi."

Lâm Đông không nhúc nhích.

Lâm Lệ Hoa ngạc nhiên hỏi: "Làm sao vậy? Không muốn đi chơi hả?"

Lâm Đông móc bánh quy từ trong túi áo ra đưa cho Lâm Lệ Hoa, nói: "Con cho cô cái này."

"Ở đâu ra đây?"

"Ông Uông cho con ạ."

"Con mang về cho cô ăn phải không?"

"Dạ." Lâm Đông gật đầu.

Lâm Lệ Hoa vươn tay ra nhận, đang chuẩn bị đưa lại cho Lâm Đông, tài xế xe ba gác gọi Lâm Lệ Hoa ra tính tiền, Lâm Lệ Hoa nhanh chóng trả lời, tiện tay đem bánh quy thả trên quầy, lại bắt đầu bận rộn.

Hết bận nhập hàng rồi lại bận làm cơm, mãi cho đến buổi chiều, Lâm Lệ Hoa mới rảnh rỗi ngồi ở trước quầy nghỉ một lát, vừa vặn vào lúc này lão Uông đi tới.

"Chú Uông." Lâm Lệ Hoa đứng dậy chào hỏi.

Lão Uông nhìn thấy bánh quy trên quầy, cười nói: "Đứa nhỏ Lâm Đông này đúng là cầm về cho con ăn à?"

"Đúng ạ, buổi sáng con quá bận quên mất, cảm ơn chú Uông."

"Không cần khách sáo." Lão Uông cười nói: "Lâm Đông nhà con, đúng là không giống ai, chú cho nó một cái giỏ đồ ăn vặt nhưng nó không chịu lấy, cố tìm mấy cái bánh quy nhỏ nhất mà lấy, cầm ba cái, nói một cái cho Tiểu Xuyên ăn, một cái cho cô ăn, còn một cái mới cho mình ăn."

Lâm Lệ Hoa nghe Lâm Đông được khen thì rất vui, cũng cười rộ lên, lại nghe Hạ Tiểu Xuyên nói: "Bánh quy ăn ngon lắm ạ."

"Con ăn rồi hả?" Lâm Lệ Hoa quay đầu hỏi.

Da, con ăn hai cái."

"Con ăn hẳn hai cái?" Lâm Lệ Hoa hỏi.

Dạ, con ăn hai cái bánh quy." Hạ Tiểu Xuyên lấy cái ly trên quầy, uống hai ngụm nước, rồi lại chạy ra ngoài chơi.

Lâm Lệ Hoa nhìn cái bánh quy trên quầy, lại quay đầu nhìn về phía lão Uông, lão Uông cũng nhìn Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa suy nghĩ một lát, quay đầu nhìn về phía Lâm Đông, Lâm Đông đang ngồi trên tảng đá ven đường, ngoan ngoãn nhìn một đám bạn nhỏ đang chơi diều hâu bắt gà con trong ánh nắng chiều, trong ánh mắt vừa mong ngóng lại sợ hãi, muốn tham gia nhưng lại sợ mình không hòa nhập được, làm cho mắt Lâm Lệ Hoa cay cay, cô và lão Uông nói vài câu xong rồi đi ra ngoài gọi: "Lâm Đông."

Lâm Đông lập tức nhìn sang, chạy tới: "Cô gọi con ạ."

"Con đang làm gì đó?" Lâm Lệ Hoa hỏi.

"Con đang nhìn Tiểu Xuyên chơi đùa ạ." Lâm Đông yếu ớt nói.

"Tại sao con không chơi cùng mọi người?"

"Con không biết chơi ạ."

"Sao con lại không biết chơi, lúc con còn ở cùng với ông không chơi hay sao?"

"Dạ không ạ, mấy anh chị không chơi cùng với con."

"Vậy lát nữa cô nói Tiểu Xuyên dắt con theo chơi có được không?"

Trong ánh mắt Lâm Đông mang theo mong đợi, gật đầu.

Lâm Lệ Hoa cười, xé bịch đựng bánh, lấy bánh quy ra, nói: "Mở miệng nào, bánh quy này cho con ăn nhé."

"Cô cũng ăn cơ."

"Được, vậy chúng ta mỗi người một nửa, chịu không?"

"Dạ được."

Lâm Lệ Hoa đút một nửa bánh quy vào miệng Lâm Đông, miệng nhỏ bẹp bẹp mà nhai, lông mày cong cong, hai cái đồng điếu bên khóe miệng cũng xuất hiện, Lâm Lệ Hoa lại đem nửa còn lại cho Lâm Đông ăn, ôm Lâm Đông nói: "Lâm Đông nè, con thật là lợi hại đó!"

Lâm Đông nhìn Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa nói: "Con biết không, ông Uông rất yêu thích con đó."

"Tại sao ông Uông lại yêu thích con ạ?"

"Ông nói con thật dễ thương."

"Con không có dễ thương bằng Tiểu Xuyên đâu."

"Ai nói với con như vậy?"

"Tiểu Xuyên nói ạ."

"... Nó đánh rắm thì có!" Nói xong câu này, Lâm Lệ Hoa cảm thấy lời nói của mình quá mức thô lỗ, lập tức đổi giọng: "Nó nói bậy, con đẹp hơn nó nhiều, có phải hôm nay con cũng chọc cười bà Uông không?"

Lâm Đông gật đầu.

"Ừ, vậy là đúng rồi, ông Uông nói, bà Uông cũng đặc biệt yêu thích con, sau này bọn họ đều mua đồ chỗ từ chúng ta, mới vừa mua hết mấy trăm đồng đó, con thật là lợi hại nha."

Lâm Đông nghe không hiểu mấy trăm đồng là có ý gì, thế nhưng bé biết cô đang vui vẻ, cô vui vẻ thì bé cũng vui vẻ, hai cái đồng điếu lại nở rộ.

Lâm Lệ Hoa vuốt đầu Lâm Đông, gọi Hạ Tiểu Xuyên, bắt Hạ Tiểu Xuyên mang theo Lâm Đông chơi đùa.

Hạ Tiểu Xuyên nhướng mày lên nói: "Nó không biết chơi."

Lâm Lệ Hoa cao giọng: "Em không biết chơi thì con không biết dạy em hả? Hôm nay con còn ăn sạch hết bánh quy của Lâm Đông đấy."

Hạ Tiểu Xuyên nhìn Lâm Đông, nói: "Đi thôi, mang mày đi chơi."

Lâm Đông cười.

Hạ Tiểu Xuyên dắt tay Lâm Đông đi.

Lâm Lệ Hoa nhìn nở nụ cười, vừa quay đầu nhìn thấy Hạ Thanh Chương đã về.

"Chuyện gì thế?" Hạ Thanh Chương hỏi.

"Em bảo Tiểu Xuyên mang Lâm Đông đi chơi."

"Tiểu Xuyên chịu không?"

"Chịu chứ." Lâm Lệ Hoa đem chuyện ngày hôm nay nói cho Hạ Thanh Chương nghe.

Hạ Thanh Chương hơi giật mình.

Lâm Lệ Hoa nói: "Không chỉ có vậy, Lâm Đông đi một chuyến đến nhà chú Uông, chú Uông đến tiệm chúng ta bên mua bốn, năm trăm đồng tiền đồ đấy.

"Mua nhiều như vậy hả?"

"Đúng rồi, bởi vì yêu thích Lâm Đông."

"Yêu thích Lâm Đông? Chỉ như vậy?"

"Chỉ như vậy là sao? Anh phải biết trấn nhỏ của chúng ta có một nửa là người già về hưu đấy, có tiền lắm."

Đang nói thì điện thoại vang lên, Lâm Lệ Hoa quay người đi nhận điện thoại, mới vừa nói hai câu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.