Ra Vẻ Mang Tool Hack Là Dễ Chết Nhất

Chương 67: Trời đã xế bóng, đường về còn xa[1]


Editor: Đông Vân Triều

[1] Nguyên gốc là "Đồ viễn nhật mộ", là một thành ngữ Trung Hoa.

BEHOLD, lời tiên tri của má đẻ: Nhắc nhở hữu nghị, đoạn kịch bản tiếp theo sẽ hơi ngược, tí ti thôi, khổ tận thì cam lai, cố gắng chèo chống nha mấy cô [chống cằm cười]

- ----

Lại ung dung thảnh thơi sống qua hơn một tháng, Dương Khinh Chu đột nhiên không còn gửi thư nữa. Trước đó hắn có bảo hiện tại Chung Ly uyển tan đàn xẻ nghé, là nỏ mạnh hết đà, các môn phái phục tùng đã bị diệt sạch. Tung Hoành hai liên đang chuẩn bị hợp lực vây quét Chung Ly uyển, bàn cờ đã đi tới những nước cuối cùng[2], ta đoán chiến sự có khi đã sắp tới hồi kết, thế là ta lại lọ mọ lên hồ Dương nghe ngóng chút.

[2] Nguyên gốc là "thu quan"- giai đoạn cuối cùng trong một trận đấu cờ vây, ý chỉ song phương sau một trận quyết đấu kịch liệt thì địa bàn và sống chết đôi bên về cơ bản đã xác định, phân định rõ ranh giới, giới hạn mới.

Hai ngày nay Dạ Tiêu chỉ làm bạn với giường chiếu, không bò dậy nổi, Dạ Lan phải ở bên cạnh chiếu cố y. Trong tối một người theo dõi ta cũng không có, quả nhiên là chiến sự căng thẳng, chẳng ai thèm để ý đến bảo bảo, bảo bảo giựn. Ta một mình dong thuyền đi giữa hồ, cực kỳ mạo hiểm kích thích.

Giá mà có A Đàm ở bên.

Người gác cổng lần trước không thấy đâu, không có người trực tiếp thông bẩm. Ta gõ cửa, thì không có ai đáp lại, áp tai nghe một lúc, chỉ cảm thấy đảo yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Giữa hồ hình như nổi sương mù, cả hòn đảo chìm trong làn hơi nước mù mịt.

Cổng khép hờ không khóa, ta đẩy cửa đi vào, vừa được mấy bước đã ngửi thấy mùi hương lạ, chưa kịp hiểu mắt ta đã tối sầm lại, cả người ngã rạp xuống đất đau tê tái.

Ta không biết hôn mê bao lâu, dần dần tỉnh lại. Ý thức ùa về như thác lũ, ta chỉ cảm thấy toàn thân lạnh muốn phát run, ngửi được mùi đất đá lạnh lẽo quanh mình, thì ra ta nằm thẳng trên mặt đất lại còn giữa mùa đông, khó trách tay chân lại cóng đến mất tri giác, cũng chẳng hơi đâu mà ngẩng đầu xem xét xung quanh.

"Không động đậy được? Nực cười." Có người ở xa xa ung dung lật sách rồi cười nhạo ta.

"Thiếu gia, thể chất của người này quá kém, không quá nửa ngày là chết." Có người cung kính trả lời gã.

"Y không thể chết, ta còn có việc hỏi y." Gã này đứng dậy bước đi thong thả đến trước mặt ta, thô bạo bóp cằm ta nhét thuốc vào rồi túm tóc ta giật ngược ra đằng sau, gáy ta thì nện xuống đất, da đầu thì muốn bong ra một mảng, chỉ có mỗi viên thuốc là thoải mái lăn xuống họng ta. Gã đổi qua cầm tay ta thử mạch môn, nói: "Tu vi quả thật không tệ, là tai hoạ ngầm." Gã bắt bệnh ngắn gọn, thản nhiên nói, "Phế đi."

Thuốc vừa xuống bụng, nội tạng ta đã có cảm giác như bị thiêu đốt, da thịt bên ngoài lạnh toát, phế phủ bên trong lại nóng hừng hực. Hai thái cực đối lập ép ta đau đớn muốn cong người giãy giụa, thì bị người kiềm lại.

"Sao nào?" Gã hạ giọng, nắm cằm ép ta đối mặt với gã, cười nhạt nói, "Thuốc của Chung Ly uyển ta tốt xấu cũng khá nổi danh trên giang hồ, nghe nói uống hết thì dù là người chết cũng có thể lên ngựa ra trận, ta đãi khách không tệ đúng không nào, thích không?"

Tròng mắt ta bị thiêu hoàn toàn mơ hồ, không nhận ra ai với ai. Giữa đau đớn kịch liệt, ta cố chớp mắt liên tục, thấy rõ mặt mày gã hơi quen, giống Đại thiếu gia Chung Ly Tử Hư đến bảy phần, chỉ là con ngươi lại hiện lên bệnh trạng ngân sắc, khóe mắt trái điểm xuyết nốt ruồi lệ ướt át. Rõ ràng là gương mặt của thanh niên nhược quán, song tóc lại loang lổ màu xám trắng như lão già, âm tà mà quỷ dị.

Người này chí lệ hung thảm, khiến người rét lạnh.

Nhị thiếu gia?

Sao ta lại bị gã bắt cóc rồi?

Sức chịu đựng của ta từ đó tới giờ có thể so sánh với tôm tép, đau đến mức cả sức để rên cũng không có, may mà Nhị thiếu gia cũng không thật sự cần ta trả lời, buông tay để ta tự ngã xuống đất: "Cái thân thể bệnh hoạn này của ngươi là vì cứu Dạ Sát?... Hừ, thiếu chút nữa ta cũng bị ngươi lừa, cho là hắn gặp vận cứt chó mà gặp được một người tốt, ha."

Lại nghe gã nghiến răng nghiến lợi: "Cùng Dạ Sát đến Nhất Kiếm Mộ lại chỉ một mình ung dung đi về. Ngươi chẳng phải cũng coi Dạ Sát là tốt thí, có khác gì ta đâu?"

Lời này không đầu không đuôi, nói là chất vấn ta, chẳng bằng nói gã đang tự chất vấn chính mình.

Ta đau đến thần chí không rõ, vẫn còn muốn oán thầm: Hại Dạ Sát nhiều nhất chính là ngươi, còn muốn giả mèo khóc chuột cái gì, đòi lại công đọa cho A Đàm, ta nhổ, ngươi xứng sao chó?!!!

Bên cạnh có người bưng một bát thuốc nóng hổi đi tới, cạy hàm ta mà thô lỗ đổ vào. Lưỡi đã rát thì chớ, một lúc sau kinh mạch ta cũng nối gót mà vỡ vụn, nội tức như cuồng phong không thấy lối về, chạy toán loạn trong cơ thể, va đập liên hồi vào lục phủ ngũ tạng vốn đang trong tình trạng hấp hối của ta, lại giống có một người cầm dao phay sắc lẻm, chém ngang lưng ta, róc từng kinh mạch mỏng manh của ta ra ngoài, đáng nhẽ đau đớn chỉ có năm phần giờ tăng lên gấp bội, mắt ta lúc nhìn thấy lờ mờ, lúc chỉ thấy một màu đen đục.

Ta rõ ràng đã đau đến cực hạn mà vẫn không thể ngất đi, ngược lại các giác quan càng thêm nhạy cảm, phóng đại nỗi đau lên ngàn lần, chắc chắn là công dụng đi kèm của bát thuốc chết tiệt kia rồi, ta hận không thể đập đầu xuống đất chết tươi.

Một giọng nam trong trẻo lạnh lùng vang lên: "Thuốc đã có hiệu lực, để ta bức nội lực của y ra ngoài."

Nhị thiếu gia cười lạnh: "Thế nào, Dạ Quân, đau lòng hả?"

"Ta sợ mất thời gian của chủ nhân." Dạ Quân thận trọng đáp, "Dù sao nay đã khác xưa, Hoành Liên bắt đi vô số người, nhân thủ của chúng ta đang trong giai đoạn cấp bách."

Nhị thiếu gia hừ lạnh một tiếng, hình như đáp ứng, Dạ Quân xốc ta lên, bóp vào mệnh môn của ta. Ta thế mới biết, thuật dẫn khí tuy ép khô ta nhưng là ép một cách thật nhẹ nhàng thân thương, căn bản không cùng LEVEL tàn bạo với cái trò bức nội tức này.

Toàn thân ta đều là mồ hôi lạnh, họng đã sớm không phát ra nổi một âm tiết nào, giữa cơn đau trùng trùng ta hoảng hốt nghĩ, nơi này là Chung Ly uyển, chắc thuốc cũng giống nhau ha.

Ngày đó... Dạ Đàm cũng Chung Ly Tử Tức bức nội lực ra, cũng thống khổ như ta sao? Hắn đến cùng vì sao vẫn có thể chịu đựng được, còn cười với Nhị thiếu gia nữa...

A Đàm... A Đàm...

Đáng đời ngươi cười với gã, cũng thương ngươi...

May là, hắn không ở đây. Ta chỉ hi vọng hắn vĩnh viễn không ở đây, vĩnh viễn không tìm thấy nơi này.

Cuối cùng ta vẫn không thể ngất đi, vô cùng tỉnh táo trải nghiệm loại cực hình thể xác này.

Dạ Quân thả tay, bẩm báo: "Thiếu gia, đã xong."

Kinh mạch quanh thân vẫn còn rấm rức đau, chưa từng thuyên giảm. Nhị thiếu gia nghe vậy túm tóc ép ta nhìn cái bản mặt đáng ghét của gã, hỏi cung: "Nói, người đến từ đâu, sư phụ là ai, ai sai ngươi đến?"

Ta trung thực trả lời gã: "Ta là người địa phương, không có sư phụ, không người sai sử."

Nhị thiếu gia hừ mũi cười lạnh: "Không nhìn ra tên gà bệnh èo oặt như ngươi cũng có một mặt lì đòn đấy nhỉ!!"

... Thôi toang, bạn đã quay vào ô mất lượt.

Nhưng không trả lời thế thì trả lời thế nào, ta cũng rất bất lực được chưa?!

"Không sao, còn nhiều thời gian chúng ta có thể từ từ chơi." Nhị thiếu gia nhắm mắt, đứng lên nói, "Bây giờ toàn quân Hoành liên bị diệt, ta còn đang lo không có chuyện để làm đây. Ta thích ngược người, ngươi thích người ngược, vừa vặn."

Nhị thiếu gia bước đến thư phòng, nghiêng đầu nói, "Mang đi, đừng làm bẩn đất của ta."

Dạ Quân kéo lê ta đi theo, dưới đất toàn đá vụn, cọ vào người ta lưu lại từng vệt máu mảnh dài. Haa, đến máu của ta cũng không thích nghe lời ngươi đấy, thì sao nào?!! Nhị thiếu gia dừng lại trước một khóm trúc cảnh, nói với Dạ Quân: "Kiếm."

Hai tay Dạ Quân cởi bội kiếm bên hông rồi cung kính dâng lên, Nhị thiếu gia rút kiếm ra khỏi vỏ rồi thuận thế chém đứt thân trúc, ung dung chậm rãi vót trúc ra thành những đoạn bằng ngón tay.

Người hầu hiểu ý, mang tới chục chiếc kẹp, ghép thành một bộ kẹp tay hoàn chỉnh, sau đó lồng các ngón tay của ta vào.

Nhị thiếu gia nửa ngồi trước mặt ta, vuốt ve thanh trúc được vót mảnh như cánh ve, sau đó nhu hòa chống xuống đốt ngón tay trỏ chỗ gần móng của ta, tà khí cười hỏi: "Ta hỏi lần lại nữa... Ngươi đến từ đâu? Vì ai làm việc?"

Ta nhìn ra ý đồ của gã, không rét mà run, cực kỳ sợ hãi.

Nhị thiếu gia bĩu môi mỏng, dùng sức đâm thanh trúc xuyên đầu ngón tay của ta.

Ta bị người hầu một mực giẫm trên mặt đất, hai bàn tay bị bộ kẹp cố định, đau đớn gây phản xạ co ngón tay lại, động tác nhỏ nhoi này lại rất vừa ý gã, cũng thuận cho thanh trúc như thế chẻ tre đâm sâu hơn, xẻ thịt lột da, máu me đầm đìa. Nhị thiếu gia không thèm để ý, kéo nhẹ thanh trúc, toàn bộ thịt lẫn móng tay đều bị gã xé đi.

Nhị thiếu gia không có được câu trả lời làm gã hài lòng, lần lượt bật đủ mười móng tay ta.

Tay đứt ruột xót, ta cứ ngất rồi tỉnh, tỉnh rồi ngất, càng về sau càng không biết đây là thực hay mơ. Ép cung tra tấn ta chẳng còn cảm nhận được gì nữa, cả khí lực để rên đau cũng cạn kiệt.

Mơ hồ biết rằng mình bị kéo vào địa lao, tiếp đó là những màn tra tấn liên tục vô biên không có điểm dừng.

Xiềng xích xen lẫn máu thịt, ta bị cố định trên giá sắt như một miếng thịt chờ nướng, một bên bắt ta chịu mọi cực hình tàn ác nhất, một bên lại trị thương cho ta bằng đủ các loại thảo dược tốt nhất. Cứ lúc nào ta cảm tưởng mình sẽ bị hành hạ đến chết đi, ta sẽ lại được thả xuống trị liệu thật tốt, luân hồi lặp đi lặp lại, không thấy điểm đầu cũng không thấy điểm cuối.

Hai tay ta bị trói chặt, đến cả việc hít thở duy trì sự sống cũng làm phổi ta nhói từng nhịp.

Trong đầu cuồn cuộn mười vạn chữ "đau" dệt thành lưới thắt chặt tâm trí ta, ngoài ra ta chẳng thể nghĩ được gì khác.

Dạ Quân thường xuyên đến giám thị, có một ngày hắn nhìn ta thở dài: "Đến hồ Dương làm gì chứ? Lúc đầu đã muốn tha cho ngươi một mạng, sao nhất định lại muốn tự đưa tới cửa?"

Ta giãy giụa hỏi: "Hoành liên... Toàn quân bị diệt... Có ý gì?"

Thư của Dương Khinh Chu ta đều đọc hết, chiến sự trong lời hắn nghe rất thuận lợi, dù không thể cầm hết Chung Ly uyển trong lòng bàn tay, Nhị thiếu gia cũng tuyệt đối không nên nên an nhàn như thế.

Dạ Quân hơi trầm ngâm: "Bây giờ đại thế đã định, nói cho ngươi cũng chẳng sao. Cái gọi là thảm án diệt môn của thành Thanh, Nhân Tông miếu, Cẩm Quan đình, Trường Lạc trai, căn bản đều là lông tóc vô thương, thằng lằn đứt đuôi mà thôi, chỉ là ngụy trang để loại bỏ những căn cứ đã không còn tác dụng, chỉ chờ Hoành liên đến để gậy ông đập lưng ông. Không chỉ như vậy, toàn bộ Tung Liên... Đều là bàn cờ Nhị thiếu gia tốn mười năm để lung lạc, bố trí."

Lòng ta thầm than, có một đối thủ như thế, Hoành liên thua cũng không oan: "Dương Khinh Chu... bọn họ... thế nào..."

Dạ Quân nói: "Không khác ngươi lắm."

Ta rên ra được mấy câu đó đã là cực hạn, dùng hết chút sức lực cuối cùng năn nỉ hắn: "Có thể... cầu ngươi... giết ta..."

Hiện tại ta chỉ muốn sớm được chết đi.

Thoát khỏi cực hình vô hạn này, sau đó quay ngược thời gian ngăn Nhị thiếu gia lại.

Dạ Quân lắc đầu: "Ngươi chết, Dạ Sát phải làm sao bây giờ?"

Ta sững sờ.

Nhị thiếu gia đã nhận định Dạ Đàm chết ở Nhất Kiếm Mộ, vì sao Dạ Quân lại không nghĩ như vậy?

A Đàm khen hắn không trật, hắn quả nhiên vô cùng thông minh, chốc lát đã nhìn thấu nghi ngờ của ta, cười nói: "Ta từng theo dõi các ngươi. Ta biết khác Nhị thiếu gia, tuyệt đối sẽ không để Dạ Sát không công chịu chết, còn bản thân tham sống trở về." Dạ Quân dứt lời, sờ cằm suy tư, "Mặc dù ta hơi hông hiểu, Dạ Sát ai không biết chứ hắn đích thị là một tên ngu trung mù quáng, không biết ngươi làm cách nào mà thuyết phục được hắn chia nhau ra hành động."

Ta đã đau rã rời chẳng còn sức đáp lời, Dạ Quân nhíu mày, vuốt ve bình sứ nhỏ trong tay: "Đây là thuốc tốt giúp ngưng đau đớn và bảo vệ tâm mạch... Đáng tiếc sức ta có hạn, năm đó không thể cho Dạ Sát, bây giờ càng không thể cho ngươi."

Hắn cúi đầu không biết đang nghĩ gì, ngừng một lúc mới nói tiếp: "Ta là người của Nhị thiếu gia, không thể giúp các ngươi chuyện gì. Ta chỉ hi vọng... ngươi cố gắng kiên trì, sẽ có một ngày cùng Dạ Sát tương phùng." Dạ Quân khẽ cắn môi, kiên định nói, "Tuyệt đối đừng chết, đừng bỏ Dạ Sát lại một mình... Coi như ta cầu xin ngươi."

Hắn nói xong liền vội vàng bước đi.

Ta đúng là đau đến ngu luôn rồi, vậy mà dám có ý muốn chết!

Đúng, ta không thể từ bỏ!

Nếu không phải ta lúc nào cũng tự cao tự đại cho mình thực sự là thần Sáng Thế, không dám sát sinh yên ổn đại cục, chúng ta cũng không lưu lạc đến tình cảnh này.

Huống hồ, quá khứ tươi đẹp của chúng ta... Ta không thể để nó qua đi uổng phí như vậy.

Ta bị treo lên giá sắt mấy ngày, ngay cả xúc giác cũng chết lặng. Chẳng phân biệt được ngày hay đêm, mình đang mơ hay tỉnh, ta chỉ biết có một đêm trăng sáng kinh người, phòng giam bỗng nhiều thêm một người.

Thân áo đen của y giữa ánh trăng càng thêm quỷ mị, đôi chỗ còn điểm xuyết điểm đỏ rực như những giọt máu, đeo mặt nạ hồ ly.

Y đứng trước cửa phòng giam, chậm rãi đi xuống từng bậc đá, ta không biết chiêu thức của y như nào, cũng không ngửi được mùi thuốc mê, vậy mà thị vệ trông coi phòng giam lại lũ lượt ngã xuống.

Y từ tốn đến trước mặt ta, yếu ớt nhìn ta. Y cao hơn ta nửa cái đầu, ta cố hết sức ngẩng cổ lên nhìn y.

Khí tức trên người y vừa quen thuộc vừa xa lạ, lòng ta chấn động.

"Chung Ly Tử Tức bắt ngươi ăn dược như lang như sói, dược tính bá đạo cương mãnh, cho dù ngươi chạy đi được cũng sống không quá ba năm." Từ trong ống tay áo rộng thùng thình, y duỗi cổ tay trắng xanh của mình, giữa ngón trỏ và ngón cái là một viên thuốc trông như hạt ngọc, cạy miệng ta cưỡng ép bỏ vào, "Nuốt xuống, có thể bảo vệ ngươi sống như người bình thường suốt quãng đời còn lại."

Y vừa mở miệng ta đã nhận ra giọng y, cảm thấy máu trong người như cựa quậy sống lại, chảy dọc cơ thể tàn tạ: "A... A Đàm?"

Tất cả biểu cảm của y giấu phía sau mặt nạ, trước cửu biệt trùng phùng[3] ta không cảm thấy chút vui sướng nào, lòng chỉ tràn đầy hoảng loạn, yếu ớt giục y: "Mau trốn đi... Cẩn thận Nhị thiếu gia... Đừng... lo cho ta..."

[3] Cửu biệt trùng phùng: xa cách lâu ngày gặp lại.

Y cười lạnh: "Đương nhiên không tới lượt ta lo cho ngươi, nhóm ảnh vệ bảo bối của ngươi đang trên đường tới cứu ngươi đấy."

Ta nghe thì mười phần nghi hoặc, ảnh vệ của ta, không phải là ngươi sao?

Mới mấy câu mà cổ họng ta đã như bị bịt kín không thể thốt ra thêm chữ nào, khóa nhà lao lén lút bị cạy mở, có một người mặc y phục dạ hành thân thể linh hoạt trườn vào, lẻn đến trước mặt ta, hoảng sợ nói: "Chủ nhân! Cuối cùng cũng tìm được ngài rồi, ôi sao lại bị thương thành thế này..."

Là Dạ Tiêu.

Ta theo bản năng quay đầu tìm bóng dáng của nam nhân mang mặt nạ hồ ly, y đã thần không biết quỷ không hay mà biến mất.

Phòng giam này chỉ có một cửa ra vào, sao y rời đi được?

Dạ Tiêu trời sinh nhạy với mấy loại khóa này, y nhẹ nhàng cậy xích sắt trên người ta xuống, không có điểm tựa, ta thuận thế ngã vào lòng y. Dạ Tiêu điểm mấy đại huyệt trên cơ thể ta, đau đớn ít lại, ta cố nói: "A, A Đàm... Hắn..."

Dạ Tiêu bĩu môi: "Được rồi chủ nhân, lão đại còn chưa xuất quan, không có cách nào đến làm anh hùng cứu mỹ nhân ngài được chứ, ngài cứ tạm chấp nhận phụt tá của anh hùng là ta đây được không?"

Ta lắc đầu nói: "Ta vừa mới... nhìn thấy... hắn..."

"Được được được tốt tốt tốt, trở về rồi tú ân tú ái tiếp có được không?" Dạ Tiêu dỗ ta như dỗ trẻ con, lòng lại thầm phun tào: mẹ kiếp, đến cứu người còn bị nhét thức ăn cho chó, có hợp lý hay không?! Rồi lén lút ôm ta ra khỏi nhà giam. Trăng sáng rọi xuống đỉnh đầu, bên ngoài lặng ngắt như tờ, Dạ Tiêu vừa đạp lên mặt đất đã ngừng tất cả động tác.

"Ôi nguy rồi chủ nhân ơi." Y nói.

Núp dưới bóng cây lờ mờ xung quanh, có thứ gì đó bắt đầu lao xao chuyển động, là đội quân ám vệ mai phục.

Gọng Nhị thiếu gia vân đạm phong khinh[4] từ xa vọng về: "Lũ ruồi bọ không an phận các ngươi! Ta tức rồi nha!"

[4] Vân đạm phong khinh: trích từ bài thơ "Ngày xuân ngẫu hứng" của Trình Hạo, ý chỉ tính cách không màng tới những điều khác, nhàn nhạt như mây bay, nhẹ như gió thổi. (theo Bạch Ngọc Sách)