Phong Đao

Chương 89: Thái Thượng


Diệp Phù Sinh cùng Đoan Thanh quay về Đông Lăng.

Y đáp ứng ủy thác của Tạ Vô Y, đương nhiên không thể cứ đem hài tử ném cho Bách Quỷ môn nuôi, bèn mang theo Tạ Ly cùng đi. Được cái là hài tử này nhu thuận hiểu chuyện không gây rắc rối, khiến Diệp Phù Sinh cũng yên tâm.

Hài tử chỉ mới mười tuổi ngoan ngoãn như thế, Sở Tích Vi bên kia lại không dễ gạt gẫm.

Diệp Phù Sinh có lòng muốn tạm tránh hắn mấy ngày, nhưng thật sự không thể nào không từ mà biệt, nghĩ đến phải gặp mặt chia tay liền khó tránh khỏi xấu hổ.

Bên này y hiếm thấy mà tâm phiền ý loạn, nào ngờ đến ngày xuất phát cũng không gặp được Sở Tích Vi.

Thẩm Vô Đoan tuy rằng đã thành lão môn chủ, nhưng thực tế đại quyền của Bách Quỷ môn vẫn còn nằm trong tay hắn. Chỉ hai năm nay mới từng bước uỷ quyền cho Sở Tích Vi, một là để cho hắn lịch lãm, hai chính là khảo nghiệm.

Sở Tích Vi thực sự làm tốt, nhưng còn chưa đủ tốt.

Nam Nho mặc dù đã chết, nhưng rắc rối lưu lại đích xác quá lớn. Lúc này đã không còn là giang hồ ân oán vô cùng đơn giản, chỉ hơi không cẩn thận liền bị cuốn vào nội tình vạn kiếp bất phục bên trong. Phải biết rằng, Bách Quỷ môn cho dù có lớn mạnh thế nào, so với sức mạnh của cả một quốc gia vẫn như châu chấu đá xe, ngàn lần không thể xem nhẹ.

Sở Tích Vi chỉ nghỉ ngơi một ngày, hơi hồi phục một chút liền mang theo Tôn Mẫn Phong, Tần Lan Thường cùng Lục Minh Uyên ra khỏi Động Minh cốc tiến hành an bài. Cho dù Diệp Phù Sinh không tiện hỏi đến chuyện nội bộ môn phái bọn hắn, cũng biết lúc này hắn gặp phải phiền toái khó giải quyết.

Bởi vì sự tình khẩn cấp, Sở Tích Vi cũng không kịp cáo biệt Diệp Phù Sinh, Diệp Phù Sinh cũng không kịp đi tiễn hắn. Hai người cứ như vậy dứt khoát chia hai đường dù lòng không muốn, bởi vì chưa minh bạch mà không ngừng sinh ra vướng bận.

Sở Tích Vi lần này mang đi Đoạn Thủy đao, Kinh Hồng lại về nguyên chủ. Diệp Phù Sinh đến bây giờ cũng không biết Sở Tích Vi trước đây vì cái gì mà chấp nhất với Đoạn Thủy, nhưng mà đến lúc y cầm lấy Kinh Hồng đao lần nữa, tựa như tìm được một phần của mình bị thất lạc. Chất thép lạnh chạm vào lòng bàn tay, lại có cảm giác như máu hòa tan trong nước.

Y đem Kinh Hồng đao treo lại bên hông, thấy Đoan Thanh cùng Thẩm Vô Đoan nói lời từ biệt, liền giục ngựa đi theo.

Tạ Ly chưa đủ lớn để cưỡi ngựa, liền ngoan ngoãn ngồi cùng Diệp Phù Sinh, một bên lên đường một bên thầm nhẩm lại nội công tâm pháp. Diệp Phù Sinh chạy ruổi theo vài bước cùng Đoan Thanh sóng vai, quay đầu lại nhìn thung lũng cùng Động Minh cốc phía sau, hỏi: “Sư công không cùng Thẩm Tiền Bối nói thêm vài câu sao?”

“Thiên ngôn vạn ngữ đều ở trong lòng. Hắn biết ta biết, nhiều lời vô vị.” Dừng một chút, Đoan Thanh liếc mắt nhìn y “Nhân sinh nơi nào không gặp lại? Cần phải nhìn rộng ra một chút.”

Diệp Phù Sinh nghẹn một hồi. Y cẩn thận dò xét sắc mặt Đoan Thanh. Đáng tiếc là từ xưa đạo trưởng đã là người sắc mặt khó thấy hiện ra hỉ giận, hiện giờ càng là đạo hạnh cao thâm. Diệp Phù Sinh nhìn chăm chú một hồi lâu cũng chẳng cân nhắc ra được cái gì, trong lòng càng lo sợ bất an.

Cứ như vậy thấp thỏm cùng chột dạ lẫn lộn suốt một đường, bởi vì bận tâm đến Tạ Ly tuổi còn nhỏ, bọn họ cước trình cũng không nhanh, phải hơn mười ngày sau mới đến địa giới Đông Lăng.

Diệp Phù Sinh bởi vì thân phận giới hạn, mười năm qua hầu hết đều chỉ đảo quanh hai hơi Thiên kinh, Bắc cương, ngược lại là lần đầu tiên tới Đông Lăng. Đại để là bởi vì gần biển, nơi này dân phong so với vùng Tây Nam càng cởi mở hơn một chút, nhà cửa san sát, hàng hóa đa dạng, thấy thế nào cũng là cảnh tượng phồn hoa nhộn nhịp.

Bốn năm trước Sở Tử Ngọc tận lực bác bỏ can gián, mở cảng cho thuyền đi giao dịch hải ngoại. Lúc ấy không biết hắn bị bao nhiêu người nghi ngờ phản bác, kết quả lúc này xem ra lợi nhiều hơn hại.

Tạ Ly dù sao vẫn còn tâm tính hài tử, khó tránh khỏi có chút ngạc nhiên. Đoan Thanh không thúc giục, Diệp Phù Sinh liền cũng chiều theo hắn. Ba người dừng lại ở thành trấn hai ngày, sau đó lại đi gần năm ngày đường, rốt cuộc đến Vong Trần phong.

Diệp Phù Sinh vốn cho rằng, Vong Trần phong chính là một ngọn núi, hoặc đơn độc cao vút trong mây, hoặc như rồng nằm trên bình địa, Thái Thượng cung dựng ở giữa, tựa như chỗ tiên nhân tu luyện trong thoại bản hay kể, ẩn giấu trong tầng mây không người nào biết, kỳ hương đấu phong, điêu lan ngọc thế. (*)

[(*) Kỳ hương đấu phong: hương thơm quý hiếm bay theo gió.Điêu lan ngọc thế: lan can chạm trổ, thềm đá hoa cương]

Sự thật cực kỳ nằm ngoài dự liệu của y.

Vong Trần phong đích thực là một ngọn núi, không quá cao lớn, cũng không quá hiểm trở. Một con sông dài quanh năm không bao giờ khô cạn vờn quanh. Phía ngoài sông còn có ba đỉnh núi hơi cao một chút, chính là ứng với thiên-địa-nhân tam tài, đem một ngọn Vong Trần phong ở giữa che kín, lại thêm sương mù tràn ngập, sông sâu sóng cả, từ ba mặt nhìn trộm đều khó thấy được gì trong đó.

Trước mắt đã cuối thu gần đông, nhưng trong núi này cũng không thiếu tùng bách, màu xanh san sát, càng thêm thanh u. Diệp Phù Sinh cùng Tạ Ly vừa mới đi vào, liền cảm giác gió núi hơi lạnh mà trong lành sảng khoái, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng côn trùng kêu rỉ rả, khiến cho một mảnh thanh tịnh nơi này thêm chút sinh cơ.

Tạ Ly chưa cảm giác ra cái gì, Diệp Phù Sinh đã phát hiện manh mối. Y hơi hơi cắn vào đầu lưỡi, nhắm mắt rồi lại mở ra, chỉ thấy phía trước Đoan Thanh dừng bước, quay đầu lẳng lặng nhìn lại.

Trước mắt núi rừng vẫn như trước, nhưng lại thiếu cái loại thanh tịch cơ hồ có thể đem người đồng hóa với thiên địa. Diệp Phù Sinh cả kinh, lúc này mới phát hiện cánh rừng nhìn như bình lặng thanh u, cư nhiên ngầm có huyền cơ.

Cái này chính là một mê trận thiên nhiên, lại được sức người tác động vào vị trí của cây cỏ đất đá, ngầm có kỳ môn độn giáp bên trong. Người ngoài đi vào trận pháp này khó tìm được lối, căn bản không phân ra được phương hướng, khó trách Thái Thượng cung có thể lánh đời nhiều năm như vậy.

Đoan Thanh thấy y tỉnh táo lại, liền tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh dẫn bọn họ ra khỏi khu rừng. Đi tới giữa sườn núi, Đoan Thanh cởi ngọc tiêu xuống vận nội lực thổi một tiếng. Tiếng tiêu trong trẻo xa xăm, lại có nội lực thêm vào, ở trong núi để lại dư âm vang vọng không dứt.

Diệp Phù Sinh chợt cảm thấy tiếng gió khác thường. Y giương mắt nhìn lại, chỉ thấy hai thanh niên nam tử ăn mặc theo kiểu đạo sĩ đang đi xuống từ bậc thang giấu giữa những tảng đá, thoạt nhìn đi cũng không nhanh, lại không bao lâu đã đến trước mặt.

Hai người nhìn thấy người ngoài, ánh mắt thoáng lướt qua lập tức thu lại, trước tiên hướng Đoan Thanh hành lễ, nói: “Trưởng lão, Thiếu cung chủ từ lúc nhận được thư của ngài, liền phân phó chúng ta chú ý sơn môn, may mắn hôm nay liền chờ được ngài trở về.”

Đoan Thanh gật đầu, cũng không khách khí, nói: “Ta dẫn theo đệ tử trở về, ngươi dẫn bọn hắn đi ‘Khi Sương viện’, ta đi trước gặp Thiếu cung chủ.”

Hai đạo sĩ khom người nói: “Dạ”

Diệp Phù Sinh một tay sờ sờ đầu Tạ Ly, trấn an hài tử có chút thấp thỏm rụt rè, ngẩng đầu đón ánh mắt Đoan Thanh, nói: “Ngài cứ đi đi.”

Trước mặt ngoại nhân, xưng hô “Sư công” thân cận như vậy tuyệt đối không thể dùng bừa. Đoan Thanh tuy rằng không để ý, nhưng xem thái độ hai người này, hắn ở Thái Thượng cung phải có địa vị hết sức quan trọng, cho dù Diệp Phù Sinh có là người không gượng ép lễ giáo thế nào đi nữa, cũng không phải là kẻ thiếu tâm nhãn.

Đoan Thanh đáp “Ân”, một mình đi trước. Chờ đến lúc thân ảnh hắn biến mất trong màu xanh mênh mang, hai đạo sĩ trẻ tuổi mới vỗ tay nói: “Nhị vị, mời đi theo chúng ta.”

Vị trí của “Khi Sương viện” thật hẻo lánh, là một góc nhỏ sau Vong Trần phong. Phía ngoài có núi rừng thấp thoáng, đằng sau có suối nước vờn quanh. Bởi vì địa thế hơi cao thời tiết lại đang gần vào Đông, trên mặt đất còn có sương chưa tan hết, lộ ra một cỗ thanh hàn thấu xương.

Tạ Ly tuy rằng mặc quần áo dày, nhưng vẫn không chống lại được loại rét lạnh cổ quái này, nhất thời nhịn không được hắt hơi một cái. Diệp Phù Sinh xoay người đem hắn bế đứng lên, đối hai người cười nói: “Nơi đây nếu đến mùa hè, hẳn là chỗ tránh nóng cực tốt.”

Đạo sĩ bên trái hơi béo một chút, thoạt nhìn có vẻ tâm khoan hòa khí, nghe vậy nhân tiện nói: “Sư thúc mới đến có điều không biết, trong viện này có một hàn đàm (*), tuy rằng lúc sau bị lấp đi hơn phân nửa, nhưng mà lãnh ý không giảm, đệ tử nào nội lực hơi yếu ở đây một thời gian dài dễ dàng lưu lại hàn chứng, cho nên bình thường cũng thực ít người tới.”

[(*) hàn đàm: hồ nước lạnh hoặc hồ băng]

Đoan Thanh gọi Diệp Phù Sinh là “Đệ tử”, những người này xưng Diệp Phù Sinh một câu “Sư thúc” cũng không quá, nhưng mà Diệp Phù Sinh có chút kinh ngạc: “Đây không phải là khách phòng?”

Đạo sĩ cao gầy bên phải lắc đầu: “Nơi đây là chỗ ở của Đoan Thanh trưởng lão.”

Điện của Thái Thượng cung chủ ở trên đỉnh núi. Thông thường cung chủ, trưởng lão đều ở phía trên, phía dưới là chỗ ở của chư đệ tử.

Diệp Phù Sinh vốn tưởng rằng tĩnh thất của Đoan Thanh cũng ở trên đỉnh núi, không nghĩ tới sư công nhà mình đi đường không tầm thường, lại chọn một nơi tách biệt như vậy, trong lúc nhất thời quả thực không hiểu hắn nghĩ như thế nào.

Đến trước cửa viện, đạo sĩ mập mạp liền dừng chân, nói: “Nơi ở của Trưởng lão không được tự tiện đi vào, chỉ có thể đưa đến đây. Hai vị thỉnh tự tiện, chúng ta quay lại trước canh gác sơn môn.”

Diệp Phù Sinh hướng bọn họ cảm tạ, nhìn theo bóng hai người đi xa sau đó mới xoay lại đẩy cánh cửa gỗ.

Khi Sương viện cũng không lớn, so với Phất Tuyết viện còn kém hơn một nửa, nhìn vào địa vị trưởng lão một phái mà nói thật ra có chút đạm bạc. Chưa kể nơi này chỉ có hai gian nhà gỗ vô cùng đơn giản, trong viện bất quá cũng chỉ có một gốc cây mai cổ thụ, cơ hồ quá mức nghèo túng.

Vào cửa viện lại càng thấy lạnh. Xem ra hàn đàm kia tuy rằng bị lấp, nhưng nền đất tích tụ cực lạnh qua trăm ngàn năm còn quanh quẩn không tan. Diệp Phù Sinh ôm Tạ Ly, cũng không dừng lại trong sân lâu, liền tiến vào phòng ngủ bên trái.

Trong phòng ngủ cũng thanh hàn như phía ngoài, đại để là kiêm làm thư phòng, ngay cả cái lò sưởi cũng đều không có. Diệp Phù Sinh đành phải đem Tạ Ly đặt trên ghế, truyền cho hắn chút nội lực cực dương, giúp thân thể ấm lên một chút.

Tạ Ly cũng ngoan, thân thể mới vừa ấm áp liền không ngồi ngốc nữa, xoay người xuống ghế, ở trong phòng đánh một bộ quyền, hoạt động khí huyết làm nóng thân thể. Diệp Phù Sinh nhìn hắn thích ứng, liền phân phó một câu, xoay người ra cửa.

Bên phải là phòng luyện công, ngoại trừ bồ đoàn thì chẳng có bài trí gì khác. Diệp Phù Sinh càng xem càng cảm thấy Đoan Thanh ngày nay so với năm đó ở Phi Vân phong thật sự không thú vị, lắc đầu nhìn sơn động chiếm phần lớn không gian trong viện.

Khi Sương viện dựa vào núi mà xây, trái phải một gian nhà gỗ, ở giữa là một sơn động được nhân lực khai phá tạo thành, dùng cửa bằng huyền thiết đóng kín, ngăn trở mọi ánh mắt nhìn trộm.

Diệp Phù Sinh đi qua sờ soạng trong chốc lát, mới tìm được chiếc chìa khóa từ dưới giá treo đèn. Khoảnh khắc y đẩy cửa vào, một làn sương trắng liền từ khe hở nhẹ nhàng tràn ra. Diệp Phù Sinh bất ngờ không kịp đề phòng bị lạnh đến run rẩy. Lấy nội lực của y hiện giờ mà vẫn cảm giác ghê người, có thể thấy trong sơn động lạnh đến bực nào.

Y chà xát cánh tay, lách mình đi vào.

Sơn động được kiến tạo thực bằng phẳng, không có đất đá lồi lõm hay thạch nhũ treo ngược, chỉ là cũng không cắm đuốc, ánh sáng khó tránh khỏi hơi mờ mịt. Diệp Phù Sinh sờ soạng đi vào bên trong một lúc, mới nhìn thấy ánh sáng xanh lấp loáng.

Dạ minh châu.

Từng viên dạ minh châu to bằng nắm tay trẻ con được đặt trên đế đèn, chiếu sáng xung quanh, cũng khiến cho Diệp Phù Sinh rốt cục có thể nhìn rõ bên trong cái sơn động bí ẩn này.

Tận cùng bên trong sơn động mở rộng, ở giữa có một hồ nước phạm vi khoảng một trượng, khí lạnh mịt mờ, hẳn là một  phần của hàn đàm lúc trước không bị lấp đi. Nơi này hàn ý tận xương, cơ hồ khiến vách đá xung quanh đều ngưng thành sương trắng.

Phía trên hàn đàm có một bệ đá, trên mặt đặt một khối quan tài bằng băng.  Bởi vì được thiết lập tại nơi lạnh lẽo, bao nhiêu năm không thấy ánh sáng mặt trời, lại có hàn đàm thiên nhiên trấn giữ, nên cũng không có dấu hiệu tan chảy.

Diệp Phù Sinh bỗng nhiên có chút luống cuống.

Y nửa đời theo thiên ý chọc ghẹo nhân tình, lăn lộn sinh tử không biết bao nhiêu hồi, nhưng đã thật lâu không trải qua kích động như vậy.

Cũng không phải là khẩn trương, chỉ là từ đáy lòng tự động sinh ra một cảm giác sợ hãi khó có thể kiểm soát.

Y sợ cái gì?

Y vì cái gì lại sợ?

Trong lòng Diệp Phù Sinh khó hiểu mà dâng lên một nỗi kinh hoàng. Y phi thân dừng bên cạnh bệ đá, bàn tay không để ý đến rét lạnh thấu xương, phất qua một tầng băng sương ngưng kết trên quan tài, từ từ lộ ra chân dung phía dưới.

Trong quan tài là một nữ nhân đang nằm, không biết đã bao lâu, nhưng thân thể không có dấu hiệu hư hoại, làn da cùng mái tóc cũng không đến mức quá tiều tụy, thoạt nhìn còn thực tốt.

Nàng đại khái khoảng ba bốn mươi tuổi, hai tay chắp lại để trước bụng, áo lụa trắng, tóc đen dài, dung mạo cũng không đẹp đẽ diễm lệ, bởi vì hai mắt nhắm nghiền càng có bình thản nhàn nhạt.

Chỉ là khuôn mặt này, năm đó Cố Tiêu nhìn qua hàng ngàn hàng vạn biến hóa, đã sớm khắc vào tâm khảm. Y cảm thấy so với bất luận nữ nhân tuyệt sắc nào trong thiên hạ gương mặt này cũng đều xinh đẹp hơn.

Bàn tay y khựng lại, kinh ngạc mà nhìn nữ nhân nằm trong quan tài băng, miệng mấp máy, cổ họng tắc nghẹn, một chữ cũng không thể thốt ra.

Đồng tử co rút nhanh, làn mi run rẩy, ánh mắt cơ hồ là tham lam mà nhìn chăm chú từng chỗ trên người nữ nhân. Nhưng mà vết máu loang lổ trong ký ức cuối cùng của y đã được thu thập sạch sẽ, không còn nửa điểm khiến ánh mắt y đau đớn.

Ánh mắt Diệp Phù Sinh cuối cùng dừng lại trên gương mặt nàng.

Khóe miệng nữ nhân nhẹ nhàng cong lên. Ắt hẳn lúc nàng sinh mệnh hấp hối vẫn đang cười, đến lúc chết cũng chưa từng hạ xuống, đem nụ cười này vĩnh viễn lưu lại trên mặt.

“Nàng là cười mà đi.” Đoan Thanh không biết từ khi nào đã đến. Hắn đứng ở bên cạnh Diệp Phù Sinh, nhìn về phía nữ nhân trong quan tài băng, nhẹ giọng nói “Thời Phương, Tiêu nhi đã trở về!”

[Mỗ có lời muốn nói: Thực ra, tên Cố Thời Phương chính xác phải là Cố Khi Phương (欺芳),  chả hiểu lúc đầu sao mỗ lại edit thành Thời Phương! Hồi trước làm Thanh Long đồ đằng cũng có vụ nhầm tên Đới Chí Đức thành Mang Chí Đức. Giờ chạy được nửa đường rồi, bệnh lười lại nổi lên. Thôi thì coi như là « dấu ấn cá nhân » của mỗ đi, thỉnh chư vị bao dung !]