Mở Nhầm Cửa Không Gian

Chương 63-1


An Hoa đối với tộc nhân đang cãi cọ ồn ào nói:"Được rồi,được rồi,chuyện khác lát nữa lại nói,ta nghĩ hiện tại An Lạc Vũ cần phải nghĩ ngơi,nhóm tiểu gia hỏa cũng cần phải làm quen hoàn cảnh một chút,trước tiên vẫn là dẫn bọn họ đến nhà mà ta đã an bài cho bọn họ,chuyện hôm nay mai lại nói tiếp,được không?"

"Được." Tộc tinh linh rất nhanh liền tản đi,bọn họ cũng không dám nghĩ nếu như cả đám bọn họ vì quá nhiệt tình là làm cho hai tiểu tinh linh kia hoảng sợ nha.

"An Khắc đi,mang vợ chồng son này về nhà bọn họ đi." An Hoa nói,lần này bọn họ không thể dùng dị năng mà trực tiếp trở về mà là mang theo An Lạc Vũ,Clovis đi bộ trở về.

Dọc theo đường đi không biết có phải là ảo giác của An Lạc Vũ hay không,hắn cảm thấy bản thân đi bộ vô cùng nhẹ nhàng giống như thân thể đã nhẹ đi.

Hắc Mao cùng Lam Mao đều ngồi trên vai của An Lạc Vũ,trên tay Lam Mao còn gắt gao ôm chặt quả,bởi vì baba nó không đói,phải đợi baba đói mới có thể ăn được.

Lam Mao quay đầu kêu Hắc Mao:"Anh."

Hắc Mao nghi hoặc nhìn Lam Mao:"Làm sao vậy?"

"Anh giúp em ôm,tay em thực mỏi." Lam Mao đem trái cây che trong lòng ngực lấy ra một quả màu xanh lục mạnh mẽ đẩy vào ngực Hắc Mao.

Hắc Mao ôm trái cây,nhìn em trai đang phấn khích xoa xoa tay nhỏ,Lam Mao sau khi hoạt động chân tay liền vui sướng bay lên nơi này mọi thứ nó điều tò mò.

Sau mười phút,thảo nguyên mênh mông vô bờ đột nhiên biến mất,xuất hiện trước mắt là một phiến rừng cây chỉnh tề,bên trong nở đủ mọi loài hoa,mọc rất nhiều loại trái cây.

"Oa nga,anh,anh nơi này thật thần kỳ." Lam Mao bay đến bên một đóa hoa xinh đẹp lớn tiếng nói,thoạt nhìn rất vui vẻ.

An Lạc Vũ nhìn hai khung cảnh khác nhau chỉ cách một bước cảm thán:"Thật sự thần kỳ."

"Thấy không? Cây phía trước hiện tại là nhà các ngươi." An Hoa chỉ vào một cây cao lớn nói,trong mắt An Lạc Vũ đó là một cây vô cùng lớn,đường kính hơn 10m,thật không thể tin được cây có thể phát triển đến vậy mà ngôi nhà cũng giống như từ cái cây mọc ra.

"Nhà của các ngươi ở gần với sinh mệnh thụ nhất,thời gian tiếp theo sẽ sống tại đây nếu có yêu cầu gì có thể tìm mẫu phụ của hai ngươi." An Hoa an bài xong mọi thứ sau liền trở về mở một cuộc họp,đối với cặp song sinh hiếm có kia bọn họ còn rất nhiều việc phải chuẩn bị thật chu toàn.

Lam Mao không biết bay đi đâu đột nhiên xuất hiện ở trước mặt An Lạc Vũ trong tay còn cầm một đóa hoa:"Baba chúng ta về sau phải ở đây sao?"

An Khắc nhìn tiểu tinh linh bất ngờ bay đến,ở nơi này hài tử rốt cuộc có thể tự do bay loạn,sẽ không xuất hiện bất cứ nguy hiểm gì may mắn hai đứa nhỏ ở trên tinh cầu kia gặp phải chuyện gì.

"Em muốn vào xem một chút." An Lạc Vũ hướng về cầu thang trên cây mà đi,đó là cầu thang xoay tròn không những vậy mà còn là cầu thang thiên nhiên hình thành từ cái cây này,ngay cả lan can cũng vậy,tất nhiên nó thật là từ cái cây lớn này làm ra sao? Thật có thể?

Clovis lôi kéo hai tay An Lạc Vũ,hai người cùng đi lên trên vừa vặn,ngoài ra ở cửa ra vào còn có một cái ban công còn sinh trưởng ra ghế mây thậm chí còn có giá đựng ly,An Lạc Vũ hết chạm cái này chạm vào cái kia,được rồi là do y chưa từng thấy qua trên đời còn có mấy cái việc thần kỳ như vậy,này toàn bộ ngôi nhà điều từ do cái cây lớn này mà hình thành.

"Vào đi,baba daddy bên trong rất tốt a,tất cả điều là do cái cây tạo nên." Lam Mao từ cửa sổ lộ ra cái đầu nhỏ kêu lên,nó hôm nay có chút hưng phấn quá mức,bay loạn khắp nơi,chỉ có mỗi Hắc Mao là thành thật ngồi trên vai An Lạc Vũ.

An Lạc Vũ nhìn Lam Mao bướng bỉnh,chỉ cần không để ý một chút liền sẽ không thấy,y nhớ đến Hắc Mao hiện tại vẫn ngồi ngoan ngoãn trên vai mình.

An Lạc Vũ cầm lấy trái cây trong tay Hắc Mao rồi nói" Hắc Mao con đưa trái cây cho baba,con cùng em con đi chơi đi."

"Baba vậy con đi dạo ở gần đây." Hắc Mao bay đến bên Lam Mao,hai tiểu gia hỏa nắm tay nhau rời đi,khuôn mặt nho nhỏ nở nụ cười chói lóa như ánh mặt trời.

An Lạc Vũ nhìn hai đứa nhỏ vui vẻ bay đi xa,nơi này thật sự rất thích hợp với tụi nhỏ,y vừa rồi giống như nhìn thấy Hắc Mao cùng Lam Mao bay đến nơi chỉ có tiểu tinh linh ở.

An Lạc Vũ quay đầu nhìn Clovis:"Clovis anh xem bọn nhỏ thật vui vẻ."

"Ân,nơi này có nhiều tiểu tinh linh bồi bọn nó chơi,bọn nó tự nhiên sẽ vui vẻ." Clovis cười nói,cho dù có lợi hại đến đây con hắn cũng chỉ là một đứa nhỏ,vĩnh viễn điều yêu cầu có đồng bọn chơi chung với nhau.

An Lạc Vũ không nhìn hai đứa nhỏ nữa lôi kéo Clovis đẩy cửa:"Chúng ta vào nhìn xem đi."

Phòng ngủ chính là một phòng rất lớn,bên trong có một cái giường cỡ lớn,trên giường có một cái chăn màu trắng đuôi giường lại có một cái hồ nhỏ,An Lạc Vũ còn nhìn thấy trong hồ có một con cá lớn cùng với hai con cá nhỏ bơi ở trong hồ,cạnh cửa sổ trồng một ít loài hoa,ngẫu nhiên cũng sẽ nhìn thấy một vài hoa màu lam nhạt,nhìn qua vô cùng tươi mát,bất quá An Lạc Vũ vẫn cảm thấy đây là phòng ngủ của nữ,một nam nhân như y cần nhiều hoa làm gi? Tuy rằng y cũng rất thích nơi này.

An Lạc Vũ nhìn chỉ có một cái thảm trải giường thảm,phía dưới thản chính là màu gỗ đỏ sậm ngoài ra không có bất luận trang trí khác:"Clovis anh nói nằm lên sẽ cứng lắm không?"

"Anh cũng không biết." Clovis đi đến mép giường ngồi xuống,hắn khẽ nhướng mi gỗ thế nhưng có cảm giác thật mềm mại.

Clovis nằm xuống sau nhìn ra bên ngoài đối với An Lạc Vũ đang đứng cạnh cửa sổ nói:"Lại đây,An Lạc Vũ gỗ này rất mềm em qua đây thử xem cảm giác cũng không tồi."

An Lạc Vũ nghe xong lời Clovis,y có chút tò mò gỗ thì có thể mềm như thế nào? Y ngồi xuống một chút,cảm giác thật mềm,y cứ như vậy nằm xuống giường này quả thật nằm lên đặc biệt thoải mái.

An Lạc Vũ quay đầu nói vào tai của Clovis:"Giường gỗ này thực có ý tứ,nằm thật thoải mái."