Mở Nhầm Cửa Không Gian

Chương 47


"Caca,baba cùng daddy bao lâu mới xong a? Caca có thể thu những vật nhỏ này vào phòng ngủ chúng ta hay không?"

"Anh đang suy nghĩ biện pháp,có lẽ thật có thể có cách đem bọn chúng vào phòng ngủ chúng ta." Hắc Mao nhìn lam quang sắc bay múa cười nói,nơi kia là nơi dựng dục của chúng nó,nhưng đệ đệ là thích gọi nơi kia là phòng ngủ.

Hắc Mao nhìn hai người kia còn đắm chìm trong tình yêu,nó lôi Lam Mao biến mất trong không khí.

"Ngô,ngô." An Lạc Vũ có điểm không thở nổi,rốc cuộc Clovis mới chịu buông y ra.

Clovis vuốt tóc An Lạc Vũ:"Đồ ngốc,vào lúc hôn môi cũng không biết dùng mũi để thở sao? Còn kém bị chết vì ngộp."

An Lạc Vũ đỏ mặt:" Em mới không ngốc,chỉ là quên thôi."

An Lạc Vũ nhìn bốn phía,y cảm giác hình như thiếu thiếu gì đó cả người không được tự nhiên,kỳ hoặc cuối cùng là thiếu thứ gì?

An Lạc Vũ loạn nhìn:"Clovis,anh nói có phải thiếu cái gì hay không?"

"Có thể thiếu gì?" Clovis kỳ quái mở miệng,bọn họ các gì có thể bỏ? Hắn nhìn bốn phía một chút,ánh mắt sáng lên,thì ra là không thấy bóng dáng của hai đứa nhỏ.

Clovis ôm lấy An Lạc Vũ biến mất tronh sơn động:"Đừng lo,bọn nhỏ so với anh còn mạnh hơn,không việc gì,chúng ta vẫn là đi làm chút chuyện lấy lại thời gian nửa năm lãng phí kia."

Nơi Clovis và An Lạc Vũ biến mất,Hắc Mao cầm viên cầu đã biến thành màu trắng sữa xuất hiện:"Caca,như vậy có được không?"

"Nhất định được." Hắc Mao giơ viên cầu trên tay,bắt đầu sử dụng dị năng thôn tính cùng tiêu diệt,rất nhanh những lam quang bay đến vây quanh người Hắc Mao,sau khi thôn tính cùng tiêu diệt được một phần hai lam quang liền thu hồi dị năng,nó lại đi lấy ít nấm lam đi trồng,cùng với suy nghĩ Hắc Mao giống nhau nhưng lam tinh linh ở trong lĩnh vực của nó,vây quanh hấp thu linh khí trắng sữa,nó liền biết biện pháp này đã thành công,vẫn là nhanh đưa mấy thứ này vào nơi dựng dục,nếu không rất có thể sẽ chết đi.

Lam Mao bay đến bên người Hắc Mao:"Caca như vậy tốt rồi,còn những cái khác?"

"Cái khác nên cho bọn chúng ở nơi này,về sau không chừng có thể có người đến lấy."

"Caca thật thông minh,chúng ta nhanh trở về nhà,em thật nhớ baba."

"Được,chúng ta trở về." Dứt lời Hắc Mao lôi kéo tay Lam Mao một lần nữa biến mất tại sơn động,nó là trực tiếp mang đệ đệ trở về nơi dựng dục,nếu bây giờ mà xuất hiện trước mặt baba,daddy có thể sẽ nổi điên,nếu baba thấy tụi nó đột nhiên xuất hiện,kia nhất định sẽ xấu hổ không chịu thân cận daddy,nó đương nhiên sẽ không làm việc ngốc này,nó trong lòng cũng thật hi vọng baba cùng daddy có thể bên nhau.

Lam Mao bay đến bên người Hắc Mao,nó một bên nhìn caca cùng với nấm lam,một bên lén nhìn baba cùng daddy làm việc xấu hổ:"Caca,daddy cùng baba cắn miệng,baba thật xấu hổ a."

Hắc Mao nhìn đến một viên thạch trong lúc để ở bên nấn lam bên cạnh,nấm lam liền sinh trưởng lớn nhanh nhất.

Lúc Lam Mao đi rồi,Hắc Mao đem lam quang trong lĩnh vực đều đem ra,trong một thời gian ngắn, những lam tinh linh chết đi không ít sau khi có những lam quang vây quanh liền dần sống dậy, viên cầu chứa đựng một phần linh hồn của Lam Mao cùng Hắc Mao cũng bắt đầu chậm rãi xoay tròn.

"Caca em chuyển đến."

"Caca chúng ta cuối cùng cũng làm xong." Lam Mao cao hứng ngồi trên nấm lam hai chân đung đưa nói.

Lam Mao một phen che mắt mình:"Caca anh mau tới đây xem,baba cùng daddy đang làm gì? Trời,anh mau coi,daddy đem tiểu đệ đệ của baba vào trong miệng,a,caca mau đi cứu baba a." Lam Mao sợ baba tiểu đệ đệ sẽ bị daddy nó ăn luôn.

Hắc Mao liếc trắng Lam Mao một cái:"Đừng hoảng,baba tiểu đệ đệ không phải vẫn còn tốt sao?"

Lam Mao nhìn thẳng vào màn hình nước:"Thật sự còn,caca tiểu đệ đệ baba ăn ngon sao? Daddy thế nhưng ăn nước miếng cũng chảy ra."

Lúc này Clovis giống như nhận ra chuyện gì,ngẩng đầu nhìn không trung,tuy rằng không phát hiện ra cái gì,nhưng hắn trong lòng khẳng định tiểu gia hỏa tò mò kia đang nhìn lén,nhìn sắc mặt ẩn hồng của An Lạc Vũ,Clovis cũng không dám phát ra thanh âm không hài hòa gì,sợ An Lạc Vũ bị kinh sợ.

Nếu để An Lạc Vũ biết được hài tử đang nhìn lén,dựa theo cá tính của y,rất có thể trong một thời gian dài,hắn cũng đừng nghĩ có thể "ăn" người này.

Clovis đành hung hăng trừng mắt một cái vào không trung,trong miệng không tiếng động nói,Hắc Mao xem chừng em con. Clovis có thể khẳng định Lam Mao đang rình coi,thông thường Hắc Mao sẽ không làm chuyện gì.

Hắc Mao tức giận làm rớt màn hình nước:"Nhìn đi,bị daddy trừng mắt,sớm đã cùng em nói,không cần xem loạn,đâu là chuyện baba cùng daddy mới có thể làm,chờ em trưởng thành đi tìm một người thích hợp đến làm."

"Ca,anh đừng a,cho em xem thêm một chút,chỉ một chút được không? Chỉ cần em không chịu đi ra daddy cũng không làm gì được em,ca anh cho em liếc mắt một cái đi." Lam Mao lôi kéo tay Hắc Mao không buông tha nói,nó còn chưa xem hiểu,ca nó thật hư,caca cũng bắt đầu khi dễ nó,Lam Mao thở phì phì nghĩ.

Hắc Mao tức giận lôi kéo Lam Mao vào người:"Em đi ngủ đi."

"Ngô....đừng....a....không,Clovis." An Lạc Vũ nguyên bản muốn đẩy Clovis ra,thế nhưng toàn thân vô lực,khoái cảm từng đợt tiến thẳng vào não bộ,vào lúc Clovis hút mạnh một cái,An Lạc Vũ trực tiếp phóng thích vào trong miệng Clovis.

Clovis ôm đầu An Lạc Vũ,ngẩng đầu đem chất lỏng trong miệng đưa vào miệng An Lạc Vũ." Nếm thử hương vị của em,thật nồng." Clovis nói xong lại ở trong miệng An Lạc Vũ quấy lên,đến lúc An Lạc Vũ thở hổn hển,mới dời xuống môi hôn,đáng thương cho An Lạc Vũ vẫn chưa bước ra khỏi khoái cảm,lại một lần nữa bị Clovis khiêu khích.

Đầu lưỡi Clovis đảo qua nhũ tiêm,một tay dính một chút chỉ bạc của An Lạc Vũ chảy xuống,di chuyển đến chỗ thần bí,một cái tay khác cũng không nhàn rỗi,hoặc nhanh hoặc chậm xoa lên điểm đỏ nổi lên.

"A,không,điểm nhẹ." An Lạc Vũ ưỡn ngực,nhũ hoa đã bị bóp đến sưng đỏ do dính nước miếng vô cùng tươi sáng nhìn qua thực mê người.

Clovis dời trận địa, một tay nhanh chóng bắt lấy tiểu đệ đệ của An Lạc Vũ,một tay khác ngón tay tại cửa nguyệt chậm rãi tiến vào khuấy động.

Hiện tại Clovis phi thường kiên nhẫn,mãi cho đến khi cúc nguyệt có thể chứa ba ngón tay,Clovis mới đem hạ thân đang sưng to của mình chậm rãi đi vào huyệt khẩu mềm mại ấm áp.

An Lạc Vũ bị đặt hai chân lên vai đối phương,nửa thân nằm trên giường,hai tay nắm chặt ga giường, từng ngụm thở hổn hển,y cũng thật lâu không có làm muốn thích ứng phân thân to lớn kia của Clovis có điểm khó khăn, mặt sau tuy rằng đã được khuếch trương đầy đủ nhưng vẫn như cũ bị căng đến nóng rát.

Clovis dừng một chút,chờ An Lạc Vũ thích ứng,mới bắt đầu chậm rãi luận động di chuyển, thâm nhập đi sâu,cọ xát từng chút từng chút trong nội vách.

Clovis điều chỉnh hai lần,liền tìm ra điểm mẫn cảm làm An Lạc Vũ hét lên,lúc sau mỗi một lần Clovis đều hung hăng đâm vào nơi mẫn cảm kia,ban đầu bởi vì mặt sau có điểm khó chịu hạ thân An Lạc Vũ mềm oạt một lần nữa chầm chậm cương lên,miệng nhỏ cũng bắt đầu phân bố ra dịch nước.

Tối hôm qua,mặc kệ An Lạc Vũ có khóc thét xin tha như thế nào,Clovis điều không bỏ qua,hắn là đem tinh lực nửa năm qua điều thu trở về tay,mãi đến khi trời sáng,Clovis mới hài lòng mà buông An Lạc Vũ đã mềm nhũn.

An Lạc Vũ che lại đôi mắt,hiện tại bây giờ hẳn là buổi chiều,y vậy mà ngày hôm qua buổi chiều điều cùng Clovis làm,y khẽ vuốt khuôn mặt hồng hồng của mình,làm lâu như vậy mà y lại không ngất đi,đột nhiên y cảm thấy thân thể cùng thể chất của mình thật tốt.

Y từ giường ngồi dậy,thần kỳ phát hiện ngoại trừ eo có chút mỏi,y hình như không thấy gì không khỏe cả,quả là khoa học kỹ thuật của hành tinh khác a,ở phương diện này cũng phát triển như vậy,An Lạc Vũ đỏ mặt nghĩ sâu xa.

Clovis cười tủm tỉm đứng cạnh An Lạc Vũ:"Anh đoán em cũng đã tỉnh,đã nhiều ngày không ăn cơm,anh có chuẩn bị một ít cháo cho em,trước để dạ dày ấm áp đã."

An Lạc Vũ trong tay múc một muỗng cháo,y vẫn là cảm giác hình như y đã xem nhẹ một chuyện gì đó,hôm qua rốc cuộc y đã quên chuyện gì mà tâm trí bây giờ lại lo lắng bất an thế nhỉ? Y cau mày uống một chén cháo sau vẫn nghĩ không ra.

"Làm sao lại cau mày?Anh nấu không ngon sao? Anh rõ ràng dựa theo lời Hắc Mao mà nấu."

Nghe xong lời nói của Clovis,ánh mắt y liền sáng lên,cuối cùng y cũng biết bản thân đã xem nhẹ điều gì,không biết hai đứa nhỏ kia có hay không nhìn lén? Trời ạ, An Lạc Vũ vùi đầu vào bát cháo,nếu như bị hai đứa nhỏ nhìn thấy,y còn gì gọi là thể diện,đều mất mặt trước mặt hài tử,nghĩ đến đây sắc mặt An Lạc Vũ liền bắt đầu chuyển hồng chuyển xanh,tựa như một cái con tắc kè đang biến hóa.