Mở Nhầm Cửa Không Gian

Chương 10


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

An Lạc Vũ cùng Trần Nhạc trở về, vừa đến cửa thôn thì trông thấy An Thành vội vội vàng vàng chạy về phía bọn họ.

"An Thành cậu làm gì chạy nhanh vậy?" Nhìn An Thành đang chạy hồng hộc về phía mình An Lạc Vũ kêu lên.

"Anh Lạc Vũ, anh Lạc Vũ, em nghe cháu của thợ săn nói hai người hôm nay đi qua nhà y mượn cung nỏ? Anh Lạc Vũ trên núi hiện tại không được an toàn,mỗi năm tuyết rơi lợn rừng ở sâu trong rừng chạy ra kiếm ăn,cho nên vì để an toàn anh Lạc Vũ tốt nhất vẫn đừng đi săn,nếu thật sự muốn đi săn liền đến đồng cỏ bên kia,bên kia có khi sẽ có chồn hoặc vài loài khác." An Thành chạy đến một hơi nói hết,vừa rồi hắn mang cháu ngoại trai đi tới ủy ban thôn chơi,hắn nghe được cháu thợ săn nói vậy hắn không ngừng lo lắng,thôn trưởng cũng bảo hắn chạy nhanh đi tìm An Lạc Vũ,cháu ngoại hắn hiện tại còn được thôn trưởng ôm đấy.

"Tiểu An Thành,cậu đến chậm rồi,chúng tôi đã gặp được lợn rừng,tôi hiện vào thôn là đến tìm người nâng lợn rừng về,chúng tôi hôm nay mở tiệc thôn không biết có được hay không?" An Lạc Vũ nói.

"Cậu xác thật là đến chậm, vừa rồi chúng tớ đã gặp được lợn rừng,mạng đều bị dọa mất một nửa." Trần Nhạc cũng mở miệng,kỳ thật hiện tại hắn cũng cũng chưa hồi phục tinh thần,trước kia hắn không phải chưa gặp qua kẻ trộm,thậm chí còn ra tay bắt được tên trộm cầm dao,nhưng nếu là dã thú thì cảm giác phi thường không ổn.

"Cậu ta gọi là Trần Nhạc, bạn của tôi,năm nay tới nhà tôi ăn tết." An Lạc Vũ giới thiệu.

"Chào anh Trần, có người bồi anh Lạc Vũ ăn tết thật tốt,em còn cùng tẩu tử nói rằng bằng không vào dịp ăn tết đi qua nhà anh,miễn cho anh một mình cô đơn,tẩu tử lại nói muốn anh đến nhà chúng em ăn tết,em sợ anh Lạc Vũ không đồng ý,cho nên chủ ý của em cùng tẩu tử vẫn chưa được thống nhất, anh trai em lại không giúp em,quả nhiên anh em chính là một thê nô." An Thành oán giận anh của hắn bất công.

"Đúng rồi, anh Lạc Vũ,anh muốn bắt con lợn rừng kia làm tiệc thôn,chúng ta cùng đi tìm thôn trưởng nói bọn họ đi,mọi người cũng đanh thương lượng việc tiệc thôn nhưng chưa thương lượng xong các món ăn a." An Thành nói.

Ba người rất nhanh liền đi đến ủy ban thôn,trước đây ủy ban thôn chính là một trường tiểu học,sau này trường tiểu học được sáp nhập, nơi này liền trở thành ủy ban thôn,do đó rất rộng rải,đồng thời đây cũng là nơi tụ tập của các lão nhân,bên trong đã có rất nhiều lão nhân đang chơi mạc chược,bởi vì tuyết rơi,không thể xuống đất lão nhân cũng chẳng có trò giải trí khác. Các ông chơi cũng rất nhỏ,bọn họ chính là ở chỗ này giết thời gian,mỗi lần thắng thua cũng không vượt quá mười đồng,cũng có không ít lão thái thái xem đĩa truyền phát hài kịch.

"Thôn trưởng hôm nay anh Lạc Vũ cùng bạn anh ấy săn được một con lợn rừng lớn." An Thành tiến vào ủy ban thôn liền lớn tiếng kêu lên,giống như lợn rừng lớn kia chính là do hắn săn được.

"Thôn trưởng Hạo Hạo đâu? Vừa rồi ngài nói sẽ ôm nó!" An Thành tạc mao,hắn nói xong sự việc lợn rừng đột nhiên phát hiện thằng cháu nhà hắn không ở trong tay thôn trưởng.

"Tiểu gia hỏa đang ở bên trong cùng lão nhân gia xem hài kịch." Thôn trưởng trừng mắt liếc nhìn An Thành một cái,ông làm sao có thể làm mất trẻ nhỏ trong làng? Huống hồ hiện tại mọi người điều rất cảnh giác sẽ không cho người lạ đến gần trẻ nhỏ trong thôn.

"Lạc Vũ không sao chứ?" Thôn trưởng hỏi xong liền cẩn thận nhìn An Lạc Vũ một lần cũng đồng thời nhìn Trần Nhạc ông nhíu mày một chút,người trong thôn hiện tại chính là thật không thích có người ngoài xuất hiện nhất là vào lúc này.

"Thôn trưởng,cháu không có việc gì,bất quá găp qua lợn rừng lớn như vậy vẫn là hoảng sợ." An Lạc Vũ cười,bất quá y xem thôn trưởng giống như không quá thích bạn của y này cũng không biết đang xảy ra chuyện gì.

"Ta gọi đứa nhỏ An Thành đi tìm ngươi,không nghĩ tới vẫn là chậm một bước,vị này là..." thôn trưởng hỏi.

"Y là bạn của cháu Trần Nhạc,lúc cháu xảy ra chuyện chính là y đã giúp cháu,đúng rồi tìm vài người cùng chúng ta đem lợn rừng kia đem về đây đi thôn trưởng,nghe An Thành nói trong thôn muốn mở tiệc,cháu cùng bạn cháu Trần Nhạc điều quyết định dùng con lợn này làm món chính trong bữa tiệc ( tiệc thôn cùng tiệc bách gia có điểm giống, chỉ là có một món ăn chính, còn lại đều là các nhà các hộ đem tới)"An Lạc Vũ nói,y vẫn hi vọng mọi người có thể tiếp thu Trần Nhạc ít nhất đừng bày bộ dáng cảnh giác.

"Ta tin tưởng bạn của Lạc Vũ không phải kẻ xấu,được rồi mang vài người theo đi nhưng đừng lại gặp thêm một con."Thôn trưởng quay đầu hướng con mình nói,hiện tại trong thôn người trẻ tuổi không nhiều lắm,càng nhiều người trẻ điều ngốc tại thành phố không trở về ăn tết,cũng có nhiều cặp vợ chồng trẻ đưa con về ăn tết trong kì nghĩ nguyên đán,vì vậy trong thôn trừ bỏ lão nhân vẫn là hài tử,thanh niên trai tráng chính là không nhiều lắm.

"Anh An Đại đi hướng này đi." An Lạc Vũ cùng Trần Nhạc hai người một lần nữa mang theo An Hổ cùng năm người khác cầm một sào tre cùng dây thừng đến chân núi nâng lợn về.

Chờ nhóm người An Lạc Vũ trở về,ủy ban thôn lúc này đã phi thường náo nhiệt,các tiểu hài tử cùng lão nhân các nhà điều tới ủy ban thôn hỗ trợ,đương nhiên tiểu hài tử chính là không giúp được việc cuối cùng đến cũng chỉ quấy rối.

"An đại tẩu Hạo Hạo đâu?" An Lạc Vũ hỏi nhìn An đại tẩu bận rộn, không ngừng đem đồ ăn của thôn dân đi đến, cùng nói chuyện,một bên nhanh nhẹn phân loại kim chi,bún,khoai tây củ cải đến nơi tương đồng.

An đại tẩu thật vất vả rút ra một chút thời gian quay đầu hướng An Lạc Vũ nói:"A,là lạc Vũ a,Hạo Hạo được An Thành ôm đi,cậu đi tím hắn đi hẳn là đang xem TV."

"Đại tẩu cô bận,tôi đi tìm Hạo Hạo." An Lạc Vũ nói,y xoay người đi đến bên người Trần Nhạc.

"Trần Nhạc cậu thấy thế nào? Có phải hay không thật náo nhiệt?" An Lạc Vũ hỏi,y nhìn thấy mấy người nam nhân đã bắt đầu nấu nước nóng để nhổ lông lợn,y thật lâu cũng chưa từng thấy giết heo,tuy rằng đây là heo chết,nhưng thấy thôn dân khí thế hừng hực giết heo y cảm thấy thật vui vẻ cảm động.

"Tớ lần đầu tham gia náo nhiệt đến vậy, tớ khi nhỏ đã rời thôn, trong nhà cũng không còn người thân, An Lạc Vũ nếu một ngày nào đó Tô Nghiêm không còn yêu tớ, tớ dứt khoát dọn đến đây cùng cậu trải qua sinh hoạt." Trần Nhạc nói.

"Ấy đừng,cậu tới đây chơi tớ thật cao hứng,nhưng nếu là muốn cùng nhau trường kì ở chung liền không tốt,chúng ta đều là hai tiểu thụ ở cùng một chỗ cũng không làm được gì,vẫn là không nên." An Lạc Vũ ở bên tai Trần Nhạc nhỏ giọng trêu ghẹo.

"An Lạc Vũ đột nhiên tớ phát hiện cậu gần đây thay đổi rồi, chuyện này cũng đem ra nói đùa, cậu thật không bị ai nhập đi?" Trần Nhạc vây quanh một vòng An Lạc Vũ,rõ ràng trước kia An Lạc Vũ an tĩnh có điểm giống khuê nữ,vẫn luôn là hắn trêu chọc y,hiện tại hoàn toàn thay đổi.

"Miễn nói đến trước kia, trước kia tớ sống vì người khác, bây giờ tớ sống vì chính mình đương nhiên là không giống, kỳ thật tớ vốn là như vậy,trước kia sinh hoạt có chút thật miễn cưỡng bản thân." An Lạc Vũ thở dài.

"Aizzz,An Lạc Vũ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa,quá khứ thì để nói qua đi,cũng là lỗi do tớ đề ra cái gì mà hạt thóc mục, vừng thối, đúng rồi An Lạc Vũ, cậu bao giờ thì đem khuôn mặt mình chỉnh dung? Tiền tớ mượn cho cậu, khi nào cậu có thì liền trả lại tớ." Trần Nhạc lại nói ra một lần nữa,thật ra trước đây hắn chính là muốn giúp An Lạc Vũ chỉnh dung, nhưng An Lạc Vũ không đồng ý nói là y muốn để lại vết sẹo này để nhắc nhở bản thân ghi nhớ thật kỹ càng.

"Đừng,tớ hiện tại khá tốt,nếu ngày nào đó tìm được một người mà bản thân yêu thích, lúc đó cậu không cho tớ mượn tiền tớ cũng đến nhà cậu đoạt đi." An Lạc Vũ cười, tuy rằng hiện tại y chưa hoàn toàn thoát ra được sự kiện kia, nhưng là y vẫn cảm giác sinh hoạt bây giờ cũng rất tốt, chỉnh dung vẫn là thôi, nếu dưới tình huống này vẫn có người yêu y, lúc đó đi chỉnh dung cũng không có gì, bằng không y cũng không suy xét đến việc chỉnh dung, da mặt con người quả thật là rất dày, hiện tại y đối với con mắt tò mò cùng chán ghét của người ngoài đều có thể xem như không thấy.

Tiệc thôn bắt đầu vào ba giờ, lúc mười hai giờ bọn họ đều ăn qua điểm tâm, có bánh trôi cùng với mỳ sợ trộn. Hoạt động trong ủy ban thôn dừng lại, những món ăn đều được mang ra đặt tại bàn tròn lớn, một bàn có thể ngồi mười lăm người, bởi vì trong thôn không ít người dọn ra ngoài, lại có rất nhiều thanh niên không trở về, cho nên trong thôn hiện tại cũng chỉ khoảng ba trăm người đến đây.

Trên bàn bày một chén lớn miến hầm nội tạng heo, canh hầm miến chính là xương lợn rừng nấu lên, trong đó còn bỏ thêm nấm hương, mộc nhĩ, củ cải cắt lát, thịt kho tàu lớn, còn có nước luộc thịt bên trong cũng bỏ thêm cải trắng đậu giá khoai tây cắt thành từng miếng, kim chi, đậu phụ đông lạnh, cá cay.... Trần Nhạc nhìn một bàn đỏ rực,hắn cảm giác chầu này không có gì hắn có thể ăn, tuy rằng hắn cũng sẽ ăn cay, nhưng thường ngày chỉ ăn những món hơi cay, màu đỏ này không biết bỏ bao nhiêu ớt cay cùng sa tế, hắn có thể ăn sao?

"Trước kẹp những miếng thịt nhỏ ăn vào miệng nhai, chờ thích ứng liền ăn nhiều, yên tâm sẽ không quá cay, bởi vì tớ sợ cậu ăn quá nóng, tớ liền chọn cái bàn trong sân." An Lạc Vũ rõ ràng Trần Nhạc sẽ không ăn quá cay nhưng quê nhà bọn họ lại thật sự rất thích ăn cay, phi thường ăn ngon, ra bên ngoài căn bản là chưa ăn đến những món ăn ngon cay đến như vậy, An Lạc Vũ đã ăn rất nhiều bữa tiệc như vậy mỗi tháng trong nhiều năm y cũng không đợi Trần Nhạc bắt đầu ăn cũng gắp đến miếng thịt kho tàu, Trần Nhạc trông thấy điều cảm giác cay, mỹ mỹ nhai lên,vẫn là thịt dã thú ăn ngon, chẳng những dai mà còn thơm, ăn một khối còn muốn ăn thêm.

Trần Nhạc nhìn già trẻ lớn bé đều to mồm ăn, hắn cũng không do dự trước gắp mấy khối nhỏ, qua một lúc sau, Trần Nhạc ăn liền bắt đầu nghiện tuy rằng đối với hắn mà nói thật sự rất cay, nhưng vẫn không thể ngừng được, quả thật ăn ngon a.

"Đừng, tôi không thể uống rượu." Trần Nhạc nói với An Thành đang rót rượu cho hắn,hắn chính là ba ly liền say,một chén này ước chừng là có thể say đến một đêm.

"Không có việc gì, anh Trần,liền uống một chén, chúng ta nơi này chính là tự nhà mình nhưỡng rượu gạo nếp ngọt,cồn rất thấp, con gái uống cũng không say." An Thành lúc Trần Nhạc cự tuyệt thời điểm liền cho hắn một chén đầy.

"Đúng rượu này uống không say, ý tứ chính là một chén, chúng ta nơi đây ngoại trừ những đứa nhỏ, nam nhân đều muốn uống một đêm, cậu xem phụ nữ đều uống." An Lạc Vũ nói, y đem việc này đều quên đi,bất quá rượu này hẳn là Trần Nhạc uống không say.

"An Lạc Vũ thật không được, tớ ăn đến no căng, sớm biết tớ liền ăn ít một chút, bụng tớ có chút khó chịu." Trần Nhạc nằm liệt ở ghế ngồi trong nhà duy nhất, hắn không nghĩ đến càng ăn càng nghiện cũng cay đã nghiền kết quả chính là ăn nhiều.

"Vậy cậu trước tiên đừng ngồi mau đứng lên đi một chút,tớ có điểm mệt muốn ngủ, thuận tiện đi đến chuồn gà rãi một ít hạt thóc, tiểu hắc cùng tiểu hoàng không biết đi nơi nào." An Lạc Vũ nói xong liền trở về phòng ngủ,hôm nay thật sự quá mệt mỏi cũng không biết trong thôn có nhìn ra y không thích hợp hay không, hôm nay giữa trưa y liền ăn thật nhiều, đến tiệc thôn y cũng ăn thật nhiều, may mắn trong tiệc là cái loại vẫn luôn có người thêm đồ ăn, giống như miến hầm cùng màn thầu trắng đều là ăn no mới thôi, bằng không y chính là có thể đem thức ăn trên bàn đồ ăn, ăn sạch, An Lạc Vũ thật nhanh liền mơ màng ngủ rồi.

Lãm nhảm: nay edit ghi trên đt xong tự nhiên quên thoát app ra phải bỏ lại hơn 30p đánh lại 😥😥😥

Thịt kho tàu~~~



Vốn miến hầm nội tạng gì đó mình cũng không biết dịch vậy có đúng không bởi mình chỉ biết ăn chứ không biết tên~~~



Màn thầu trắng còn có tên là bạch diện màn thầu~~