Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 977: Quá thiên vị!


Chuyện làm ăn của Tắc Linh đang lên như diều gặp gió, phía bên đoàn làm phim cũng tiến triển hết sức thuận lợi.

Nữ thứ số hai Giản Thư vì bận tham gia cuộc thi nhảy mà không kịp vào đoàn phim cũng đã trở lại. Giản thư là một vũ công ballet cho nên cả tướng mạo, khí chất lẫn khả năng diễn xuất đều rất tốt.

Ngay cả Thẩm Hãn Thần với Kỳ Phóng, từ khi thấy Ninh Tịch mặc đồ nữ thì thái độ cũng khá hơn nhiều. Lúc đóng phim cũng rất hợp tác, không cố ý mắc lỗi nữa.

Trong lúc bất tri bất giác, bộ phim đã quay đến những cảnh cuối cùng. Hơn nữa tiến độ so với dự tính ngắn hơn hai tháng, điều này khiến Thẩm Miên vô cùng cao hứng.

Buổi sáng hôm nay, Ninh Tịch vừa mới tới trường quay đã lập tức "búng" đến cạnh Kha Minh Vũ rồi đưa ra một cái túi màu hồng phấn: "Kha kha! Kha Kha! Tôi mang bữa sáng cho cậu nè!"

Ngẩng đầu nhìn vợ đại nhân đang dâng lên bữa sáng tình yêu, Kha Minh Vũ chỉ dịu dàng chớp chớp lông mi: "Cám ơn tiền bối."

"À đúng rồi, có sữa đấy, cầm! Bồi bổ sức khỏe nha ~!" Ninh Tịch lại đưa tới một hộp sữa vị dâu tây.

"Tiền bối, của em đâu của em đâu! Tại sao có mỗi mình Kha Minh Vũ chứ? Tiền bối quá thiên vị! Ngày nào chị cũng chỉ mang bữa sáng cho cậu ta!" Sau lưng truyền đến giọng nói vô cùng u oán của Kỳ Phóng.

"Bởi vì Kha Kha giúp tôi bắt rắn nha!" Ninh Tịch nhìn Kỳ Phóng, bộ dạng ý vị sâu xa nói.

Kỳ Phóng che ngực, bày tỏ bị một đao này đâm trọng thương: "..."

Ngao, tức chết mất! Tư dưng đưa lộc cho thằng khác hưởng! Con rắn kia là do ông đây "lao tâm khổ tứ" mới kiếm được đó, cuối cùng lại bị thằng Kha Minh Vũ kia hớt tay trên! Sớm biết có ngày hôm này thì ông đây đã bất chấp làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi!

Ách, hình như hơi sai sai.... căn bản là chị ấy không cần người ta cứu có được không hả!!!

Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại thì quả thực thái độ của Ninh Tịch với Kha Minh Vũ bắt đầu thay đổi từ cái ngày bắt rắn đó...

Ăn sáng xong không bao lâu, Ninh Tịch lại đứng đến cạnh Kha Minh Vũ: "Kha Kha! Kha Kha! Tập diễn với tôi nè ~~~!"

"Vâng." Kha Minh Vũ gật đầu.

"Tiền bối! Thật không công bằng! Tại sao chị chỉ tập diễn với một mình Kha Minh Vũ chứ?" Kỳ Phóng lại chui từ góc nào đó ra, nỗi u oán sắp thành thực thể tới nơi rồi.

Ninh Tịch tỏ vẻ đương nhiên nói: "Bởi vì Kha Kha không phải xuất thân từ trường nghệ thuật nha, tôi làm tiền bối thì phải chăm sóc cậu ấy rồi!"

Kỳ Phóng gần như sụp đổ, cào cào đầu: "Tiền bối, chị nói thế mà không thấy ngượng sao? Trong đoàn làm phim này thì diễn xuất của cậu ta chỉ xếp sau chị thôi đó có được không hả! Còn nữa, sao chị cứ gọi cậu ta là Kha Kha mà không gọi em là Kỳ Kỳ! Phóng Phóng cũng được!"

Ninh Tịch chớp mắt một cái: "Kỳ Kỳ... Phóng Phóng... thật khó nghe nha!"

Kỳ Phóng: "...."

Thanh niên nào đó bị chê tên khó nghe lập tức ôm mặt hứng lệ rơi.

Thật là tức nổ gan!

Thẩm Hãn Thần thì thôi không so, Kỷ Ngữ Manh cũng chỉ là một cô gái thì thôi không nói, thế nhưng tại sao Kha Minh Vũ lại còn được cưng chiều hơn cả ông đây chứ!

Kha Minh Vũ rõ ràng không đẹp trai bằng mình mà!

Kỷ Ngữ Manh nâng cằm, ngồi một bên lầu bầu: "Anh Tịch, quả thật anh có chút thiên vị Kha Minh Vũ mà, ngay cả em cũng phải thấy ghen tị..."

"Ha ha ha ha ha ~ ôi chao, ai bảo cậu ta trong phim quá thảm! Cho nên tôi mới không thể làm gì khác hơn là bù đắp trong thực tế cho cậu ta chứ!" Ninh Tịch cười nói.

Ai bảo tên này là cái chậu bông của cô chứ... haizzz.

Thẩm Miên đứng một bên nhìn đám người trẻ tuổi từ bài xích đến bây giờ lại rất hòa hợp, trong lòng cũng có chút cảm khái. Đột nhiên cứ có cảm giác trở lại mười năm trước, lúc anh quay bộ phim đầu tiên vậy...

Thấy trường quay với đạo cụ đã chuẩn bị xong hết, Thẩm Miên vỗ tay một cái: "Mọi người chuẩn bị chút nào, bắt đầu quay đấy!"

"Vâng đạo diễn!"

"Đến!"

...