Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 889: Muốn thấy tiểu tịch mặc đồ Nam


"Đệch!!! Choáng bà chị này quá rồi đấy! Đây là cái xác suất gì thế!"

"Đại thần! Xin nhận của em một lạy! Có thể dạy em xem làm thế nào để gắp chuẩn thế được không?"

"Em cũng muốn học, em cũng muốn học! Học được chiêu này đi tán gái là quá xá luôn rồi!"

...

"Về làm bài tập của mấy đứa đi được không? Lông còn chưa mọc hết còn học đòi tán gái!" Ninh Tịch cầm giúp Trang Khả Nhi mấy con thú bông, sau đó khoác tay cô đi thẳng.

Ánh mắt Trang Khả Nhi nhìn Ninh Tịch tràn đầy sùng bái.

Phía sau, vài cậu thanh niên còn vẫn còn đang bĩu môi nói: "Bọn này lông chưa mọc hết thì đã sao? Một cô gái như chị lại sát gái thế thì có ổn không hả?"

"Còn cho đàn ông đường sống không thế!"

...

Sau khi ra khỏi trung tâm trò chơi, Trang Khả Nhi thỏa mãn xách một túi đầy thú bông mà Ninh Tịch gắp cho cô, vui đến nỗi đỏ bừng cả mặt.

"Tiểu Tịch, hôm nay mình thật sự vui lắm!"

"Mình cũng vậy."

"Lần sau bọn mình có thể ra ngoài chơi tiếp không?" Trang Khả Nhi mong ngóng hỏi.

"Tất nhiên là được rồi."

"Thật tốt quá!” Trang Khả Nhi vui mừng không thôi.

Hai người đi dọc theo đường cái, Trang Khả Nhi cứ len lén nhìn Ninh Tịch.

"Sao thế?" Ninh Tịch hỏi.

Trang Khả Nhi vội lắc đầu nhưng mặt thì ngày càng đỏ, cũng không biết đang nghĩ tới cái gì.

Ninh Tịch bật cười: "Có chuyện gì thì cậu cứ nói thẳng ra đi, bọn mình là bạn bè mà đúng không?"

"Mình..." Trang Khả Nhi chần chừ mãi, cuối cùng đứng lại, lắp bắp nói: "Tiểu... Tiểu Tịch... mình có một yêu cầu hơi quá đáng!"

"Cậu nói đi, chỉ cần mình có thể làm được." Ninh Tịch nhìn cô, sảng khoái nói.

Đáy mắt Trang Khả Nhi hơi dao động, phản chiếu lại ánh trăng sáng trên trời, cô nhìn Ninh Tịch với ánh mắt vô cùng mong chờ: "Mình có thể gặp nam thần của mình một chút được không?"

"..." Ninh Tịch nghe thấy vậy, lông mày khẽ nhướng lên, rõ ràng có chút giật mình.

Gặp nam thần?

Ý của Trang Khả Nhi là muốn thấy cô mặc đồ nam sao?

Ớ...

Muốn cô mặc đồ nam cũng đâu phải là chuyện gì khó đâu...

Chỉ là, nếu không cẩn thận bị cái lọ giấm Lục Đình Kiêu kia biết được, cô lại phải tốn sức ba bò chín trâu mà hạ hỏa cho ổng mất.

Thấy Ninh Tịch mãi không mở lời, Trang Khả Nhi vội vàng xin lỗi: "Xin... Xin lỗi! Mình biết yêu cầu này của mình quá là mạo muội rồi! Cậu cứ coi như mình chưa nói gì đi nhé!"

Ninh Tịch suy nghĩ một hồi, sau đó nhìn Trang Khả Nhi nói: "Có gì mạo muội đâu, tất nhiên là được rồi! Hơn nữa, sau này cậu sẽ có rất nhiều cơ hội được thấy nam thần của cậu nữa đấy!"

Ninh Tịch nói như đùa.

"Gì... gì cơ? Rất nhiều cơ hội sao?" Trang Khả Nhi vẫn chưa hiểu ý cô lắm.

"Gần đây mình có nhận một bộ phim mới, là nữ giả nam." Ninh Tịch đáp.

"A! Thật vậy sao!" Trang Khả Nhi vô cùng kích động, không thèm đoái hoài gì đến dáng vẻ thục nữ của mình nữa, hét ầm lền.

"Suỵt, đây là bí mật, không được nói cho ai biết đâu đấy."

"Ừ ừ, mình sẽ không nói cho ai hết!" Trang Khả Nhi lập tức nói.

"Đợi tới lúc bấm máy, mình sẽ nói với đạo diễn cậu là bạn mình, để cậu vào thăm phim trường, chỉ cần không làm ảnh hưởng tới công tác quay phim, không để lộ cảnh quay thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu!"

Trang Khả Nhi kích động vô cùng: "Thật sao? Tốt quá rồi! Mình nhất định sẽ không làm ảnh hưởng, không tiết lộ! Thật ra mình vẫn luôn tò mò không hiểu quay một bộ phim là như thế nào..."

Nhìn dáng vẻ vui mừng của Trang Khả Nhi, Ninh Tịch cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu sắp xếp như vậy, cũng không phải gặp riêng, như vậy chắc Đại ma vương sẽ không giận đâu nhỉ?