Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 872: Bắn súng còn tốt hơn


Vì theo lễ phép nên mới nãy Ninh Tịch cũng không có bước vào mà vẫn đứng ngoài cửa.

Cho nên tới tận lúc này Trang Khả Nhi với Trang Liêu Nguyên mới phát hiện ra cô.

Hôm nay cô mặc đồ nữ cho nên Trang Khả Nhi không nhận ra Ninh Tịch là ai, mà Trang Liêu Nguyên thấy cô thì vẻ mặt hơi run lên, rõ ràng là có chút kinh ngạc.

Trang Tông Nhân sau khi thấy Ninh Tịch ngáng chân thằng cháu thì lập tức lộ ra vẻ ảo não: "Khả Nhi! Nhanh! Nhanh dẫn cô gái này lên tầng tắm nước nóng thay quần áo! Vừa nãy ông phát bệnh ở bờ sông, thuốc lại rơi vào nước, may mà có cô ấy nhảy xuống giúp ông nhặt lại đấy, thậm chí còn đưa ông về tận đây!"

Nói xong ông trợn mắt nhìn Trang Vinh Quang đang nằm trên đất lăn lộn vì đau: "Nếu không nhờ cô bé này, chỉ sợ rằng ông còn không có mạng mà về!"

Trang Khả Nhi vừa nghe lập tức tỏ vẻ cảm kích: "Hóa ra là như vậy! Thật cám ơn cô! Trời lạnh lắm! Cô mau lên lầu với tôi để thay quần áo!"

Ninh Tịch tỏ vẻ không sao cả: "Không sao đâu! Tôi về nhà rồi thay cũng được."

"Như vậy sao được! Cô ướt sũng cả người thế này phải nhanh chóng thay đồ mới phải! Nếu không sẽ bị cảm mất!"

"Là ông hồ đồ, mới nãy chỉ lo dạy dỗ cái thằng nhãi này mà quên mất đứa bé này còn mặc đồ ướt..." Trang Tông Nhân áy náy không thôi.

"Sức khỏe là quan trọng nhất, mau đi cùng Khả Nhi đi." Trang Liêu Nguyên nghiêm giọng.

Người ta đã nói đến thế rồi, Ninh Tịch cũng không tiện từ chối nữa nên chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Vậy thì làm phiền rồi."

Thừa dịp Ninh Tịch nói chuyện với mọi người, Trang Vinh Quang đảo đảo tròng mắt định bò dậy chạy ra bên ngoài, nhưng đáng tiếc là Trang Liêu Nguyên đã sớm gọi người tới.

Hai người thanh niên mặc quân trang nghiêm chỉnh trực tiếp xách cổ Trang Vinh Quang vào nhà...

Lúc đi ngang qua Ninh Tịch, cậu ta còn hung hăng trợn mắt trừng cô một cái: "Con mụ bao đồng khốn khiếp! Tao..."

Lời còn chưa nói xong thì đã bị Trang Liêu Nguyên tát cho một phát: "Láo toét!"

Trang Liêu Nguyên mà giận lên thì thực sự rất đáng sợ, hơn nữa nếu vừa nãy Trang Tông Nhân không ngăn cản thì chưa biết chừng ông đã nổ thêm phát súng thứ hai.

Trang Vinh Quang lập tức im thin thít không dám hé nửa chữ, im lặng để người ta xách cổ vào nhà.

"Chê cười rồi." Lúc Trang Liêu Nguyên quay sang Ninh Tịch thì vẻ mặt của ông đã nhu hòa đi mấy phần.

"Khụ, không sao, không sao..." Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng rồi vội vàng theo Trang Khả Nhi lên lầu.

Sau lưng, Trang Tông Nhân nhìn theo bóng Ninh Tịch rời đi, ông chống gậy thở dài một tiếng, ánh mắt cũng có chút hâm mộ: "Không biết là nhà nào mà dạy được một đứa bé ngoan như vậy..."

Trang Liêu Nguyên nhìn cha một cái, cũng không nhiều lời.

"Cô bé này thân thủ rất tốt, lúc nãy nhảy xuống sông với lọ thuốc lên không mất tới 5s." Trang Tông Nhân thở dài nói.

"Bắn súng còn giỏi hơn." Trang Liêu Nguyên gật đầu.

"Sao, con biết nó à?" Trang Tông Nhân nghe vậy liền hỏi.

"Đã từng gặp hai lần, là bạn gái của Lục Đình Kiêu."

"Khó trách lần trước con về lại bảo Tĩnh Thù không cần suy nghĩ về Lục gia nữa..."

...

Trên lầu.

Trang Khả Nhi nhanh nhẹn dẫn Ninh Tịch tới phòng mình: "Cô mau tắm đi! Tôi giúp cô tìm bộ quần áo khác!"

"Được, cám ơn."

"Đừng khách khí, muốn cám ơn thì phải là nhà chúng tôi cảm ơn cô mới phải!"

Ninh Tịch bước vào phòng tắm, cởi bỏ lớp quần áo ướt sũng trên người rồi mới bắt đầu tắm.

Lúc mặc áo tắm đi ra thì Trang Khả Nhi đã giúp cô chuẩn bị một bộ quần áo đầy đủ từ trong ra ngoài, trên bàn còn đặt một bát canh gừng nữa. Nhìn cũng đủ biết cô bé Trang Khả Nhi này là một cô gái rất tỉ mỉ.