Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 858: Thằng nhóc kia đối xử với cháu như thế sao?


Vốn Lục Sùng Sơn vẫn còn hơi lo lắng lúc thấy Tiểu Bảo muốn viết chữ tặng cho ông.

Bởi vì ông có tài về viết thư pháp nên mọi người cũng khá kỳ vọng vào Tiểu Bảo, lại thêm Tiểu Bảo vừa rồi khiến mọi người ấn tượng như thế cũng khó tránh khỏi việc mọi người sẽ hà khắc với thằng bé. Nhưng không ngờ cháu ông lại khiến ông kinh ngạc và vui sướng như thế, trong lòng ông tràn đầy hân hoan vì có người kế tục!

Niềm vui này hiển nhiên còn gấp trăm nghìn lần so với việc nhận được bức thư pháp đắt tiền kia!

"Chữ tốt!"

Ngay lúc các quan khách đang liên tục cảm thán thì phía sau bỗng có một giọng nói hùng hồn vang lên.

Một người đàn ông trung niên mặc quân trang đang sải bước đi tới trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người. Dáng người ông ta cao ngất, khuôn mặt kiên nghị, là vị thượng tướng của nhà họ Trang kia - Trang Liêu Nguyên!

"Thủ trưởng Trang, không tiếp đón từ xa! Thật thất lễ, thất lễ!" Lục Sùng Sơn thấy người tới là ai liền cười nói bước lên nghênh đón.

"Đổng sự trưởng Lục quá lời rồi, lúc nãy tôi vướng chút việc quân nên đến muộn, xin thứ lỗi!" Trang Liêu Nguyên cũng khách sáo nói.

"Việc công đương nhiên quan trọng hơn rồi, mời Thủ trưởng mau vào đi thôi…"

...

Trang Liêu Nguyên đi tới chỗ Tiểu Bảo vừa viết mấy chữ kia, càng lại gần thì khuôn mặt càng tràn ngập vẻ tán thưởng: "Chữ này là do cháu ngài viết sao?"

"Đúng vậy! Đây là quà sinh nhật cháu trai tặng tôi!" Vẻ mặt Lục Sùng Sơn tràn đầy tự hào.

Trang Liêu Nguyên đưa mắt nhìn cậu bé đứng bên cạnh, gật đầu nói: "Hiếm có hiếm có! Tuổi còn nhỏ mà đã viết có lực như thế! Đổng sự trưởng Lục, thằng bé này quả xứng là chân truyền của ông!"

Trang Liêu Nguyên đang nói chuyện với Lục Sùng Sơn, đôi mắt lại vô tình đảo qua Ninh Tịch đứng bên cạnh Tiểu Bảo, lúc này ông mới sửng sốt: "Cô…"

Ninh Tịch cũng nhận ra Trang Liêu Nguyên, nhưng trong tình huống này không tiện đáp lời ông ta, chỉ đành cúi đầu giả vờ như không biết gì cả.

Trang Liêu Nguyên cũng phản ứng lại khá kịp lúc, nhanh chóng thu lại vẻ ngạc nhiên của mình, nhưng mà lúc ông nhìn qua Lục Đình Kiêu thì ánh mắt mới lạnh hơn mấy phần.

Vì Trang Liêu Nguyên đến nên sảnh tổ chức tiệc nhất thời náo nhiệt hẳn lên, dù sao thì đó cũng là gia tộc hiển hách, là đối tượng mà bao nhiêu người muốn làm thân. Quan trọng nhất là thế gia đẳng cấp như vậy rất ít qua lại với gia đình hào phú như bọn họ. Cũng chỉ có tiệc mừng thọ của Lục Sùng Sơn mới có thể khiến ông ta lộ mặt, quả thật là một cơ hội khó có được.

Về phần Quan Thụy, thần kinh ông ta lập tức căng cứng, ông ta cũng biết chuyện nhà họ Trang và nhà họ Lục trước đây muốn kết thông gia. Nên bèn nhanh chóng nghĩ cách để thăm dò xem đối thủ cạnh tranh lớn nhất này đến đây là có ý gì.

...

Buổi đêm yên tĩnh, cuối cùng bữa tiệc cũng kết thúc, các quan khách cũng lục tục ra về.

Tiểu Bảo đi theo Lục Đình Kiêu tiễn khách, còn Ninh Tịch thì ra vườn hoa để hít thở không khí một chút.

Đang ngồi xích đu nhớ lại dáng vẻ khí phách của bảo bối nhà mình, Ninh Tịch đột nhiên phát hiện hình như có người đang từ từ tới gần sau lưng, nghe bước chân cũng có thể đoán ra được là người luyện võ.

Vì vậy Ninh Tịch loạt xoạt đứng lên, cảnh giác nhìn về phía sau lưng…

Ngay lập tức sự cảnh giác biến thành kinh ngạc.

Là Trang Liêu Nguyên!

Sao ông ấy lại chạy tới đây? Không phải là cố ý tới tìm cô đó chứ?

"Thằng nhóc kia đối xử với cháu như thế sao?" Lúc Ninh Tịch vẫn còn đang kinh ngạc, Trang Liêu Nguyên bỗng nhiên mở miệng nói với cô.

Lúc Trang Liêu Nguyên nói lời này thì khuôn mặt thoáng tỏ vẻ rất không vui, thậm chí còn khá lạnh lẽo.

Ninh Tịch bị câu hỏi không đầu không đuôi này khiến cho ngây cả người: "Hả? Thủ trưởng Trang, ngài đang nói ai thế ạ?"

Ông ấy đang nói chuyện với mình đó à?