Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1695: Mời ông xem một vở kịch hay


Tại căn biệt thự ở ngoại ô.

"Chú Kiều! Không xong rồi!"

"Làm sao?" Kiều Dịch đang nhớ tới người xưa thì bị ngắt quãng, ông ta bực bội ngẩng lên. 

"Là... là Đường Tịch... Đường Tịch giết hai tên canh cửa... rồi mang theo thằng bé trốn ra ngoài rồi!" Phong Tấn thở hồng hộc báo cáo. 

"Đến đâu rồi?" Kiều Dịch nhíu mày, ông ta đang tỏ ra rất khó chịu, khó chịu vì một nhiệm vụ đơn giản như vậy mà bọn họ cứ gặp vấn đề liên tục. 

"Vẫn còn trong phạm vi khống chế của chúng ta, chắc... chắc không thoát ra được đâu!" Tuy Phong Tấn nói vậy nhưng giọng điệu lại chẳng hề chắc chắn. 

Thật ra cô gái này là người không thể đoán biết trước được điều gì, trong tình trạng bị trông coi nghiêm ngặt như vậy, bên người còn mang theo một đứa bé, vậy mà cô vẫn có thể giết hai tên lính đánh thuê cấp A của bọn họ để trốn ra ngoài.

Kiều Dịch ngừng vuốt ve sợi dây chuyền rồi từ từ đứng dậy, chỉnh lại ống tay áo rồi nói: "Đi thôi." 

"Ngài muốn đích thân đi..." Phong Tấn kinh ngạc. 

"Cậu không đi? Lũ các cậu có đứa nào dám động vào con nhóc đấy?" 

Quả nhiên, Phong Tấn vừa nghe vậy sắc mặt liền tái nhợt. 

Kiều Dịch tiếc nuối lắc đầu, cảm thán nói: "Haiz, tư chất của nó vốn không tồi, cũng coi như có chút tình thầy trò đối với ta, chỉ tiếc là... lại chọn con đường không nên đi... Nên đành..."

Phong Thấn thấy trong mắt người đàn ông kia toát ra vẻ điên cuồng bệnh hoạn mà chảy mồ hôi lạnh ròng ròng...

...

Tại Lục trạch. 

"Lão gia, tất cả mọi người đều ra ngoài tìm rồi nhưng vẫn không thấy tin tức gì!"

"Bên đó cũng chưa có ai tới liên lạc với chúng ta cả!"

Lục Sùng Sơn nghe thuộc hạ báo cáo như vậy thì nhìn chằm vào di động lẫn điện thoại bàn vẫn im lìm như chết kia, sau đó lại nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường đang từng chút nhích gần tới 0 giờ. 

Ngón tay ông ta không khống chế được mà run lên bần bật, dự cảm không lành trong lòng ngày một nghiêm trọng.

"Lão gia, giờ phải làm sao? Có cần... đợi tiếp không?" Hình Võ đổ đầy mồ hôi lạnh quay ra nhìn đồng hồ trên tường.

Không tới 10 phút nữa là qua 0 giờ rồi.

"Bên phía công ty thế nào rồi?" Lục Sùng Sơn hỏi. 

Hình Võ đáp: "Vừa rồi Trình Phong có truyền tin tới, mọi thứ đều thuận lợi, chỉ thiếu chút nữa thôi! Cổ phiếu đang càng ngày càng hạ sát với mức giá mà phía đối phương có thể chịu đựng được, giờ dù đối phương có muốn giữ thì cũng sẽ không giữ nổi đống cổ phiếu kia. Còn nếu giữ, vậy thì sẽ tổn thất cực lớn, đối phương có thể sắp không chống đỡ nổi nữa rồi..."

Giọng Lục Sùng Sơn hơi run lên, ông ta khó khăn lắm mới mở miệng được, "Đợi... thêm chút nữa..."

Hình Võ: "Vâng..."  

Đồng hồ tích tắc tích tắc, từng giây lại từng giây trôi qua...

Chỉ vài phút ngắn ngủi trôi qua nhưng lại cứ ngỡ như là cả một thế kỉ vậy...

"Ring ring ring" tiếng chuông điện thoại vang lên như một tiếng sấm trong căn phòng yên tĩnh. 

Điện thoại Lục Sùng Sơn vừa vang lên, trên màn hình liền hiện lên một dãy số lạ, đối phương yêu cầu gọi video call.

"Gọi tới rồi!" Hình Võ thấy vậy nhất thời trợn tròn mắt.

Cuối cùng cũng gọi tới rồi!!!

Ông ta biết đối phương nhất định sẽ liên lạc với ông ta mà!

Lục Sùng Sơn giữ vững tinh thần, ấn nút nhận.

Một giây sau, trên màn hình chợt lóe lên một cái, sau đó xuất hiện gương mặt một người đàn ông trung niên. 

Ông ta mặc một cái áo cổ tàu màu xanh đậm, có vẻ như đang ngồi trên một cái đài cao nào đó, ánh sáng trên đó chiếu rọi xuống phía dưới, chỉ có thể thấy đó là một khu bỏ hoang, ánh sáng mạnh kia chiếc rõ từng góc của cái khu đó không xót chỗ nào...

"Vân Dịch!" Lục Sùng Sơn nhìn chằm chằm vào gương mặt người đàn ông trung niên kia, tức khắc sầm mặt xuống. 

Kiêu Dịch cúi đầu cười lạnh một tiếng: "Ha ha, hóa ra chủ tích Lục vẫn còn nhớ tới tôi? Tôi còn tưởng quý nhân như ông thì thường hay quên chuyện cũ chứ!" 

"Vân Dịch, giờ ông thu tay lại vẫn còn kịp đấy, ông biết rõ chuyện năm đó..." Lục Sùng Sơn thấp giọng nói. 

Người đàn ông kia bật cười ngắt lời ông ta: "Chủ tịch Lục, không cần phải nhắc chuyện năm ấy với tôi, cũng không cần chơi trò kéo dài thời gian làm gì, tôi không định chơi cái trò nhàm chán này với ông đâu..."

Ông ta nói tới đây rồi nở một nụ cười quỷ quyệt, "Ha ha, đêm nay tôi muốn mời chủ tịch Lục xem một vở kịch... một vở kịch... rất  rất hay..."