Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1117: Bảo bối nhà chúng ta thật là thông minh


Ninh Tịch nhìn Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý, cũng biết là bọn họ rất quan tâm đến Tiểu Bảo, bèn tiện tay chỉ bình hoa đầu giường rồi dịu dàng hỏi: "Bảo bối, đây là cái gì nào?"

Tiểu Bảo nhìn theo hướng Ninh Tịch chỉ rồi sau đó trả lời rõ ràng: "Hoa ạ."

"Cái này, cái này thì sao?" Ninh Tịch cố nén hưng phấn, cầm lấy quả táo trên bàn.

"Quả táo ạ."

"Vậy cái này thì sao?" Ninh Tịch lại cầm lấy một chiếc điều khiển.

"Điều khiển ạ."

...

Tiếp sau đó, Ninh Tịch lại chỉ thêm mấy thứ khác nữa, cậu nhóc đều ngoan ngoãn mở miệng trả lời hết, cho dù là đã lâu không nói chuyện nhưng cách phát âm mỗi chữ đều không có bất cứ vấn đề gì cả.

"Bảo bối nhà chúng ta thật là thông minh!" Ninh Tịch kích động khen ngợi bánh bao nhỏ.

Được mẹ Tiểu Tịch khen, bánh bao nhỏ lại thẹn thùng mím mím môi, ra chiều rất vui vẻ, sau đó lại đưa đồ ăn tới cho mẹ: "Mẹ ăn đi."

"Ừm ừm ừm… Cảm ơn bảo bối! Mẹ sẽ ăn bằng sạch thì thôi!"

Nhan Như Ý vui đến phát khóc: "Tốt quá rồi! Thật sự là tốt quá rồi!"

Bây giờ Tiểu Bảo đã thật sự có thể mở miệng nói chuyện rồi!

Vốn bà vẫn còn lo lắng rằng đã lâu như vậy mà Tiểu Bảo không chịu nói gì, sau này có nói thì cũng sẽ gặp chướng ngại ngôn ngữ mất thôi. Lúc Quan Tử Dao bảo muốn giới thiệu chuyên viên điều trị tập phục hồi ngôn ngữ bà còn hơi do dự, bây giờ xem ra Tiểu Bảo không hề có chút vấn đề gì về trao đổi cả.

Lục Sùng Sơn nhìn cháu trai yêu quý của mình, trên mặt cũng đầy vui mừng, thậm chí còn chẳng buồn quan tâm để ý gì chuyện thằng cháu mình gọi Ninh Tịch là mẹ nữa.

"Đúng là trong họa có phúc…" Lục Sùng Sơn cảm thán.

Nhan Như Ý đứng cạnh cũng giận dữ liếc ông một cái, đè thấp giọng nói: "Cái gì mà trong họa có phúc chứ hả, tôi đã nói cô bé này được sao Phúc tinh chiếu mà. Ông xem xem, lần này con bé không chỉ gặp dữ hóa lành mà ngay cả Tiểu Bảo nhà ta cũng gặp may lây đó thôi! Nếu không phải vì chuyện lần này kích thích thì Tiểu Bảo có mở miệng mà nói chuyện bình thường được không hả?"

Lúc này Lục Sùng Sơn tâm tình rất tốt nên không mở miệng phản bác vợ mình.

Tiểu Bảo lại trò chuyện với Ninh Tịch một chốc nữa, nhưng vì phải đến trường nên cuối cùng cậu nhóc cũng chỉ đành lưu luyến không rời đi trước với ông bà và chú Hai.

Lục Đình Kiêu thì ở lại chăm sóc Ninh Tịch.

Sau khi trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, lúc này Ninh Tịch cũng không kiềm chế nổi nữa mà lập tức nhảy xuống khỏi giường bệnh nhào vào lòng Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, anh có nghe thấy không! Tiểu Bảo gọi em là mẹ rồi kìa!"

"Thế nên em mới vui vẻ đến nỗi cả đêm không ngủ được hửm?" Vẻ mặt người đàn ông không vui bế cô đặt lại lên giường.

Ninh Tịch bị mắng mà cũng không xi nhê gì hết, tiếp tục líu lo: "Tiểu Bảo gọi em là mẹ kìa, gọi em là mẹ kìa... ha ha ha ha ha em vui quá đi mất thôi…"

"Biết rồi, biết thằng bé gọi em là mẹ rồi, vừa rồi anh cũng đã ghi âm giúp em rồi, em mau đi ngủ chút đi!"

"A! Thật vậy sao? Anh yêu của em đúng là tri kỷ! Mau mở cho em nghe đi! Nhanh lên nhanh lên!" Ninh Tịch gấp gáp thúc giục.

Lục Đình Kiêu đành phải bật đoạn ghi âm vừa rồi lên.

Vừa ấn bật, trong điện thoại lập tức có tiếng trẻ con ngây ngô của Tiểu Bảo, "Mẹ".

Ninh Tịch lập tức ôm điện thoại y như bảo bối, phát đi phát lại nhiều lần, không biết đột nhiên nghĩ đến điều gì lại "hừ" lạnh một cái: "Lần này đúng là phải "cảm ơn" Quan Thụy và Quan Tử Dao... đúng rồi, phía Tào Lệ Dung thế nào rồi anh?"