Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1075: Tin tức thú vị


Ninh Tịch vội vàng đưa di động ra xa chút, chờ tiếng thét kia ngừng lại rồi mới nói chuyện tiếp: "Chị Hai của tôi ơi, cô cố tình gọi điện tới để chứng minh dung tích phổi của mình sao?"

"Vừa nãy... vừa nãy giám đốc Kiều ở Studio của cô mới gọi cho tôi, bảo tôi thông qua kiểm tra làm đại lý rồi! Tôi có thể làm đại lý của Tắc Linh rồi há há há há há há...."

Lục Hân Nghiên nói rất lớn, cho nên cả Kiều Vi Lan cũng nghe được cô ta đang nói gì.

"Chúc mừng chúc mừng!" Ninh Tịch cười nói.

Đầu bên kia trầm mặc một hồi rồi mới vang lên âm thanh miễn cưỡng của Lục Hân Nghiên: "Lần này... lần này cám ơn cô!"

"Cám ơn cái gì?"

"Cám ơn cô đã mở cửa sau cho tôi! Tôi là người ân oán rõ ràng! Cô giúp tôi thì đương nhiên tôi muốn cám ơn!" Lục Hân Nghiên nói.

Ninh Tịch khẽ cười một tiếng: "Tôi cũng cám ơn Lục đại tiểu thư ân oán rõ ràng, nhưng mà lần này cô không cần cám ơn tôi, bởi vì tôi cũng chẳng giúp gì cả! Chuyện này tôi không nhúng tay vào, chuyện này do giám đốc Kiều quyết định, cô ấy đã đồng ý rồi mới gọi cho cô."

"Ý cô bảo là tôi thành công nhờ thực lực của mình?" Giọng điệu Lục Hân Nghiên rõ ràng hưng phấn hơn.

"Cũng có thể nói như vậy." Ninh Tịch gật đầu.

Đầu bên kia lại vang lên một tiếng thét chói tai, sau đó Lục Hân Nghiên mới ho nhẹ một tiếng: "Vậy thì cám ơn cô công tư rõ ràng, không ngáng đường tôi!"

"Không cần cảm ơn."

"Chờ đó, tôi nhất định sẽ biến cửa hàng của Lục gia thành cửa hàng có doanh thu cao nhất!"

"Ha, tôi rất mong đợi!"



Ninh Tịch nói chuyện điện thoại xong thì Kiều Vi Lan lập tức hỏi: "Sếp quen Lục Hân Nghiên sao?"

Nghe giọng điệu tựa như hai người rất thân quen.

"Quen? Cũng có thể coi là vậy! Lúc trước có chút va chạm, sau đó cô ta cho rằng tôi cố ý đánh trượt tư cách đại lý của cô ta... nhưng mà bây giờ thì cũng coi như là hóa giải hiểu lầm rồi đi!" Ninh Tịch giải thích đơn giản.

Kiều Vi Lan gật đầu tỏ ý đã biết rồi lại nhịn không được mà lén nhìn cô gái trước mắt này một cái.

Càng tìm hiểu càng thấy người này giống như một đám mây mù vậy, dường như xung quanh cô có rất nhiều bí mật...

...

Sau khi rời khỏi Studio thì Ninh Tịch đi thẳng tới gara, vừa mới bước lên xe thì di động đột nhiên kêu vang.

Màn hình hiển thị người gọi tới là Đường Lãng.

Ninh Tịch nghe máy: "Alo Nhị sư huynh? Huynh tìm muội có việc gì?"

"Tiểu sư muội à, huynh vừa mới nghe được một tin vô cùng thú vị! Mau tới chỗ cũ gặp mặt!" Bên kia di động truyền đến âm thanh hưng phấn.

"Tin tức thú vị? Tin tức thú vị gì?"

"Đến thì biết! Nhanh nhanh nhanh! Đúng rồi, nhớ mang theo tiền rượu nha! Huynh không có tiền! Muội mời huynh nha!"

"..."

Ninh Tịch đang định về nhà nhưng Đường Lãng lại thần thần bí bí gọi qua như thế này, vì vậy cô không thể làm gì khác hơn là chạy đến quán bar số 8.

"Mang đủ tiền chưa?" Đường Lãng thấy cô thì vội vội vàng vàng hỏi.

"Mang mang, rốt cuộc là có chuyện gì thế?" Ninh Tịch không nhịn được hỏi.

"Phục vụ! Mang cho tôi một chai Remy Martin Club!!!" Túi tiền đã đến thì ngại gì mà Đường Lãng không xõa chứ.

Ninh Tịch vỗ bàn một cái: "Này! Chắc không phải huynh lừa muội tới để trả tiền rượu chứ hả?"

Đường Lãng vừa tung mấy hạt lạc vào miệng thì bị Ninh Tịch vỗ một phát thế khiến anh ta giật mình làm rơi hết lên mặt, anh ta làm bộ đau lòng nói: "Không biết lớn nhỏ! Sao dám ăn nói với sư phụ như thế hả!"

Ninh Tịch nghiến răng, cười nói: "Nếu không vì Trung Quốc có lệnh cấm dùng súng ống thì huynh cho rằng bà đây cần anh chắc!"