Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1048: Ai dám động vào một sợi tóc của cô ấy


Phong Tấn che vết thương trên cổ tay đi tới cạnh Vân Thâm, ông ta vội vàng nhân cơ hội mở miệng: "Satan, lần này nếu Đường Tịch thức thời ở lại thì cũng thôi, nhưng cô ta vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ sói hoàn toàn chẳng coi ngài ra gì, loại đàn bà như thế ngài cần gì phải..."

Vân Thâm lạnh lùng liếc ông ta: "Ta thích cô ta vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ sói không coi ra gì đấy, ý kiến gì?"

Phong Tấn: "..."

Thấy Lục Đình Kiêu đã bắt đầu dẫn người rời đi, cơ hội cuối cùng sắp mất thì sắc mặt Phong Tấn tái xanh, ông ta nghiến răng nói: "Satan! Cô ta sẽ phá hủy ngài!"

"Hừ! Chỉ bằng một cô gái đã có thể phá hủy ta, thế thì ta nhường vị trí này cho ông làm nhé?" Trên mặt Vân Thâm vẫn tràn ngập sát ý.

Phong Tấn cúi thấp đầu: "Không dám!"

Vân Thâm hừ lạnh một tiếng: "Lần này là nể mặt chú Kiều, nếu còn có lần sau thì ông tới từ chỗ nào thì cút về chỗ đó."

Nghe vậy, sắc mặt Phong Tấn trở nên trắng bệch. Ông ta cứ nghĩ lần này Satan nhìn thấy sự phản bội của Ninh Tịch thì sẽ ra tay, ai ngờ... không được! Tuyệt đối không thể để cô ta sống được!

"A Dạ..."

"Có mặt."

Khóe mắt Vân Thâm liếc về sắc mặt tái nhợt của Phong Tấn, lười biếng sửa lại ống tay áo: "Thả lời ra ngoài, bất kể ai dám động đến một sợi tóc của Đường Tịch... Ta bằm nát xương của hắn!"

Đường Dạ: "Vâng."

Phong Tấn nghe vậy thì cả người cứng ngắc, nửa chữ cũng không dám hé răng.

Vân Thâm híp mắt nhìn chiếc trực thăng dần biến mất trong màn đêm, hắn mở bàn tay ra.

Trong tay là một quả cầu bông nho nhỏ mới nãy giật từ trên áo của Ninh Tịch xuống, quả bông nho nhỏ nằm lẻ loi giữa lòng bàn tay....

...

Lục Đình Kiêu không lên chiếc trực thăng kia mà đem Ninh Tịch đến một chiếc máy bay cỡ nhỏ khác.

Trên máy bay ngoại trừ phi công thì chỉ có hai người Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch.

Cơ hồ là ngay lúc cửa máy bay vừa khép lại thì Ninh Tịch bị một cái hôn nhào đến hôn cho tối tăm mặt mũi....

Bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy eo cô, chặt đến nỗi như thể anh muốn đem cô hòa vào trong máu thịt của mình. Một bàn tay khác để sau gáy của Ninh Tịch, dùng sức hút lấy đôi môi của cô...

Trên miệng rất nhanh cảm giác được sự đau nhói do bị gặm cắn, nhưng lúc này điều mà Ninh Tịch đang nghĩ lại là... ôi, Boss đại nhân à, anh cứ như thế thì chúng ta sẽ không bị rơi máy bay chứ? Anh để phi công của chúng ta tập trung vào việc lái máy bay coi...

Phi công đang lái máy bay phía trước bày tỏ: Đây là lần khiêu chiến lớn nhất trong ngần ấy năm làm nghề này... Hơn nữa, Boss đại nhân hình như hoàn toàn không có ý dừng lại, mà trái lại càng ngày càng kịch liệt hơn, này này... đây không phải muốn chơi "máy bay chấn" chứ...

Dẫu cho anh đây đã được huấn luyện chuyên nghiệp và có 8 năm kinh nhiệm trong nghề cũng không chống cự nổi cái cảnh máu lửa như vậy đâu nha...

Cùng lúc đó thì dường như Lục Đình Kiêu phát hiện Ninh Tịch phân tâm cho nên động tác càng ngày càng mất khống chế, chính anh cũng không biết mình phải kiềm chế bao nhiêu mới có thể nhịn xuống không làm mấy chuyện có thể làm tổn thương cô.

Nhưng dù thế thì trong khoang miệng với cổ họng vẫn tràn ngập một hương vị tanh ngọt của máu...

Vào lúc này, nửa người Lục Đình Kiêu chìm trong bóng tối, cảm giác đáng sợ khiến người ta kinh hãi. Nhưng Ninh Tịch lại chẳng sợ chút nào, trái lại còn chủ động vòng tay qua cổ anh đáp lại nụ hôn nồng nhiệt, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt dọc theo sống lưng của anh... Thậm chí cô còn vươn tay đẩy người đàn ông đang đè lên mình đem anh đặt xuống phía dưới sau đó lại cúi đầu chủ động hôn lên đôi môi của Lục Đình Kiêu, nỗi sợ hãi kìm nén suốt từ lúc bị nhốt trong nhà ma hoàn toàn trút xuống trong nụ hôn này...

Lục Đình Kiêu dùng một tay ổn định lại tư thế để tránh cho cô ngã xuống, sau đó thì càng nhiệt tình hơn để đáp lại nụ hôn...

Phi công ngồi phía trước mặt đỏ tận mang tai rồi, tư thế hai người ngồi phía sau rõ ràng là tư thế nữ trên nam dưới, một người thì mặc tây trang chỉn chu còn một người mặc trang phục thỏ bông đáng yêu...

Đúng là... đòi mạng!