Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1044: Đứa trẻ ngây thơ


Lục Đình Kiêu: "Giao người."

Vân Thâm đỡ trán, như thể vừa nghe được cái gì đó buồn cười lắm, hắn cười khẩy một tiếng: "Ha, xông vào địa bàn của tôi, lại bắt tôi phải giao người của tôi, Lục tổng đúng là có khiếu hài hước thật đấy."

Lục Đình Kiêu không đổi sắc mặt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay: "Ba phút."

Ý nói là cho mày ba phút để giao người, nếu không thì "phải uống rượu phạt"...

Vân Thâm nghe thế thì đột nhiên lộ ra một nụ cười nhạo quỷ dị, dài giọng nói: "Lục Đình Kiêu, lúc cô ấy thất vọng nhất, chật vật, thống khổ nhất là tôi thu nhận cô ấy, dạy cô ấy tất cả những kĩ năng sinh tồn cùng thủ đoạn để tự vệ. Cô ấy với tôi mới là người trong cùng một thế giới! Tuy thế giới rất rộng lớn, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn sẽ biết nơi nào mới là nơi mình thuộc về!"

Nghe vậy, sắc mặt Lục Đình Kiêu liền trở nên âm trầm, sát khí quanh người trở nên dày đặc khiến anh trông giống như một con Lệ quỷ. So với người đàn ông có khuôn mặt tà mị kia còn dọa người gấp trăm lần, ngay cả thủ hạ của Lục Đình Kiêu ở đây cũng phải trố mắt mà nhìn...

Không biết qua bao lâu thì sát khí trên mặt Lục Đình Kiêu tản đi, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn người đàn ông tóc bạch kim phía đối diện: "Hai phút."

Cùng lúc đó thủ hạ của cả hai bên bắt đầu giơ súng lên, những tay súng bắn tỉa cũng đã khóa mục tiêu xong. Tất cả mọi người đều căng cứng dây thần kinh lên, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu nổ súng.

Phong Tiêu Tiêu đứng một góc cách đó không xa lấy khăn lau mồ hôi: "Tình hình này là muốn đánh nhau thật à..."

Annie đứng bên cạnh đã gấp đến độ xoay vòng vòng: "Làm sao bây giờ! Chắc không phải sẽ đánh thật đấy chứ? Chị Tiêu Tiêu, em vừa mới nghe ngóng được là do Phong quân sư cho người trói anh Tịch mang về! Sao Phong quân sư lại có thể làm như vậy!"

"Thành thật mà nói thì cách làm của lão già đó quá trực tiếp, đến chị cũng không ngờ ông ta sẽ làm như vậy, không biết rốt cuộc muốn làm cái gì nữa đây?" Phong Tiêu Tiêu lộ ra vẻ nghi ngờ.

Đường Dạ lên tiếng: "Cái Phong Tấn kiêng kị nhất là chuyện thoát khỏi tầm không chế của ông ta và những chuyện có thể gây ảnh hưởng đến phán đoán của Satan! Mà đàn ông mất khống chế vì một phụ nữ thì chỉ có thể là do không có được."

"Cho nên ông ta mới định giải quyết mọi chuyện từ ngọn nguồn sao? Mợ! Chả lẽ Satan thật sự nhân cơ hội này mà nhốt Tiểu sư muội chắc! Phải biết cái nhà ma kiểu này chính là "phong ấn" của Tiểu sư muội, nó sợ nhất là ma. Vào cái chỗ này thì chắc chắn mất sạch sức chiến đấu rồi, huống hồ hiện giờ sức chiến đấu của nó đã không cao..." Khóe miệng Phong Tiêu Tiêu méo xệch.

Annie nghe vậy thì trở nên căng thẳng, ngay sau đó cũng do dự lẩm bẩm: "Em cảm thấy chắc lão Đại sẽ không làm loại chuyện như thế đâu... mặc dù lão Đại nhìn có vẻ là người xấu, miệng cũng rất xấu nhưng anh ấy đối xử với người của mình rất tốt, cũng rất bao che... Giống như lão Đại luôn nói ném em xuống biển cho cá ăn nhưng đến giờ vẫn chưa bao giờ thật sự làm như vậy!"

"... Em thật là.... thật là một đứa bé ngây thơ..." Phong Tiêu Tiêu bất đắc dĩ xoa xoa cái đầu nhỏ của Annie.

Sau đó cô chăm chú nhìn về nơi khói súng tràn ngập cách đó không xa, mắt thấy sắp đánh nhau thật thì lẩm bẩm nói: "Phong Tấn chỉ vì như thế thật sao? Sao tôi cứ có cảm giác ông ta đang cố tình gây chuyện..."