Cho Tớ Mượn Bài Tập Chép Với!!!

Chương 71-2: Phiên ngoại thứ hai 2


Buổi chiều giờ học thể dục. vừa lúc cùng học với lớp một, Giang Tử Nặc đó nhìn Annie đứng bên cạnh Chu Nghệ nói chuyện phiếm, hắn liền chạy tới, tìm Annie nói chuyện, khi hắn tự giới thiệu, "Tớ là Giang Tử Nặc... " Lúc đó, Tề Thích ném bóng rổ trong tay, tiến lên, kéo tay Annie lại, lôi cô đi vào trong đại sảnh, cũng đẩy cô đến vách tường, Tề Thích hừ một tiếng, chặn môi của cô lại....

Lúc ấy mắt của Annie trợn tròn.

Tề Thích hôn một lát, liền rời đi, hắn nâng cằm của Annie: "Nha, tôi lầm người, tôi phải phụ trách với cậu."

" Thảo nê mã* — —" Tiếng lòng của Annie.

*Thảo nê mã 草泥马 [cǎo•ní•mǎ]: Đồng âm với từ mắng chửi "Thao nhĩ mụ", tiếng Việt là [Đ•M•M] ấy bà con ^^. Ngoài ra nó còn có nghĩa khác: Thảo nê mã là tên tiếng Trung của con Dương Đà [Một loài lạc đà không bướu ở phương Tây] được cư dân mạng tôn xưng là "Thần thú" (Mọi người có thể Google tên "Dương Đà" để xem hình ảnh), bởi vì vẻ mặt của loài động vật này rất chi là khó tả, cho nên nó còn được sử dụng để miêu tả tâm trạng "Không biết nói sao", "Bó tay toàn tập"... các loại.

" Thảo nê mã, giết thiên đao, con trai anh tè ra giường rồi." Annie từ trên giường ngồi dậy, đem bé trai ôm ra, tung lên, nước tiểu còn từ trên mông nhỏ xuống, Tề Thích vừa vào cửa, lập tức ôm lấy tiểu tử, nói: "Em sao lại run như cầy sấy thế kia?"

"Thằng bé tè ra giường." Annie chỉ vào bé trai.

"Em tại sao không cho nó mặc bỉm?"

Annie yên lặng hai giây, "Quên mất...."

Tề Thích xoa xoa tóc cô, nói: "Xuống đi, đến ghế sofa nằm, anh dọn dẹp."

"Nha." Annie ngồi dậy, trượt xuống giường, lại vơ lấy điện thoại di động trên bàn, đi tới trên ghế sofa ngồi xuống, Nha Nha dụi mắt cũng đi theo xuống, ôm hai cái bắp đùi của Annie: "Mẹ, chân mẹ thật là nhiều thịt."

Annie: "... Còn không phải là vì sinh em trai con sao."

Sau đó trợn mắt nhìn Tề Thích một cái, Tề Thích cho thằng bé mặc bỉm, lại lấy ga trải giường ra, đi giặt, Annie nhận lấy con trai, lắc lư đi tìm Tề Thích, cô gọi: "Tề Thích, em mới vừa nằm mơ khi đó anh hôn em."

Tay Tề Thích ấn máy giặt ngừng một lát, "Sau đó thì sao?"

"Em còn chưa có hỏi anh, anh ban đầu muốn hôn ai?"

"Ny An... "

"Ai?" Annie đến gần hắn, "Ai?"

Tề Thích nói: "Không nghe được thì thôi đi, nơi này đều là nước, em đi tới phòng khách đi."

Lòng Annie chua xót, cô ôm đứa bé, lại muốn tìm Tề Thích hỏi, nhưng Tề Thích lại không phản ứng cô, cô trở lại phòng khách, ngồi xuống, gọi điện thoại tố cáo Trương Lam.

Trương Lam ở đầu bên kia chưa tỉnh ngủ, lười biếng hỏi: "Sao vậy?"

Annie che microphone, ôm chặt con trai, nhìn Tề Thích đang bận rộn ở bên ngoài, hừ hừ nói: "Tớ vừa mới hỏi anh ấy một vấn đề."

" Vấn đề gì?"

"Tớ hỏi anh ấy, anh ấy ban đầu nói hôn sai người, người kia rốt cuộc là ai."

"A?... Là ai?" Trương Lam đầu kia đột nhiên hứng thú, âm thanh ngồi dậy, còn nói Tiết Nhượng buông tay ra, Annie híp mắt: "Hai người đang làm gì vậy? Mới giữa trưa."

"Ngủ trưa nha, nói mau, là ai..." Trương Lam cười híp mắt hỏi.

Annie rất không muốn nói chuyện, cô hung hăng liếc một cái, nói: "Anh ấy nói Ny An... Cậu biết người này không?"

Trương Lam nghe cũng sửng sốt một chút, cái tên này nghe vừa quen thuộc lại vừa quái dị, cô đẩy Tiết Nhượng đang ngủ trưa bên cạnh, "Anh có biết Ny An là ai không?"

Tay Tiết Nhượng phủ lên trên trán, hơi mở mắt, "Annie? Cái gì?"

Đầu Trương Lam chợt lóe, cô nói tới điện thoại di động: "Annie, tên cậu nói ngược lại, không phải là Ny An sao?"

Tay ôm con trai của Annie buông lỏng một chút, con trai rơi xuống, cô vội vàng kéo con trai vào trong ngực, cô suy nghĩ một chút: "A, cậu nói rất có đạo lý nha, tại sao có thể có người dùng tên như vậy chứ, Annie tớ dễ nghe biết bao, tại sao phải dùng Ny An, thật là khó nghe."

Trương Lam ở đầu bên kia: "..." Tình thương này thật sự...

Trương Lam lại nói: "Tớ nói là, Tề Thích ban đầu chính là muốn hôn cậu, không phải hôn người khác, cậu hiểu không?"

"A?" Annie trì trệ hai giây, rốt cuộc lúc con trai suýt rơi ở trên thảm, cô rốt cuộc minh bạch, cô vội vàng cúp điện thoại, ôm con trai, gọi: "Tề Thích, chân em bị chuột rút... "

Tề Thích đang ở trên sân thượng, ném thuốc, đi vào, vội vàng đi tới bên này, khom người ngồi xuống, kéo chân cô hỏi: "Nơi nào?"

Annie nhìn chằm chằm khuôn mặt trong trẻo lạnh hùng của hắn, cười thầm, cô hơi động chân, đạp xuống, nói: "Em hỏi anh, Ny An anh vừa nói, là em phải không?"

Tay Tề Thích xoa chân cô ngừng một lát, hai giây sau, hắn ôm lấy con trai, nói: "Em không có việc gì, đứng dậy chạy một chút, chân em thật to."

"Tề Thích, anh hỗn đản!" Annie nhảy cỡn lên, từ phía sau hung hăng đánh lưng hắn, Tề Thích không lên tiếng, ôm con trai đến trên ban công, Annie nhìn chằm chằm sau lưng hắn, sau đó hai ba bước, từ phía sau ôm lấy thắt lưng hắn, nói: "Ài, chồng, thắt lưng của anh lại nhỏ."

Khóe môi Tề Thích giật giật, "Là do em quá mập."

" Không cho nói em mập." Annie hừ nói.

Lúc này, con gái Nha Nha cũng chạy tới, từ phía sau ôm lấy bắp đùi Annie nói: "Mẹ, mẹ thật là mập... "

Annie nhìn chằm chằm con gái miệng độc, đúng vậy, cô sau khi sinh thai đầu tiên, chín tháng tốt lắm, ăn ngon, sau đó vẫn chưa hoàn toàn khôi phục vóc người, cô lại mang thai con trai, mang thai cũng là đại cận đại hát*, chỉ như vậy cho đến khi sinh con trai ra, cô vẫn chưa gầy được.

*Ăn nhiều, ăn uống thả cửa.

Chân, chân có chút to, cô cọ cọ sau lưng Tề Thích: "Chồng, em mập sao? Nói thật."

Tề Thích kéo tay cô lại, dừng một chút, nói: "Nói thật..... "

" Không mập."

Ô la la, vậy là hoàn rồi (≧▽≦)(≧▽≦)(≧▽≦)(≧▽≦) tung hoa, tung hoa. Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện. (≧ε≦)(≧ε≦)(≧ε≦)(≧ε≦)(≧ε≦)(≧ε≦)