Cho Tớ Mượn Bài Tập Chép Với!!!

Chương 4-2


Trương Lam đưa một mảnh giấy cho Tề Thư.

Tề Thư không trả lời.

Trương Lam nằm ở trên bàn, chạm vào sau lưng Tề Thư một cái, lại con mẹ nó bị Chung Miêu Miêu thấy được, liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó dời ghế của Tề Thư lên trước, làm cho Trương Lam không chạm tới cô ta.

Trong lòng Trương Lam có chút chua xót, thở dài.

Tiết Nhượng xuy một tiếng: "Ngu ngốc."

Trương Lam nghiêng đầu nhìn cậu, cậu tựa vào trên ghế, nghịch bút.

Trương Lam nói: "Buổi trưa mời cậu cùng Phan Vĩ ăn cơm."

Cậu không trả lời.

Cô chọc tay cậu: "Ăn cơm."

Tiết Nhượng lười biếng: "Không ăn cùng cậu."

" Đi mà! Buổi trưa ăn một mình rất nhàm chán." Cô nói, đến nơi này, cô đúng thật là cô đơn.

" Tớ nghe được, tiểu tỷ tỷ muốn mời chúng ta ăn cơm, Tiết Nhượng, cậu làm gì mà không đáp ứng!" Phan Vĩ thừa dịp thầy đi ra ngoài, hướng về phía Tiết Nhượng rống lên.

Tiết Nhượng nhìn cậu ta một cái.

Phan Vĩ hừ hừ, nhìn về phía Trương Lam nói: " Buổi trưa, cậu mời chúng tớ đi ăn cơm."

Trương Lam cười lên: " Được."

Lại nhìn Tiết Nhượng một cái, Tiết Nhượng nhàn nhạt tựa lưng vào ghế ngồi, không tiếp lời.

Ăn ở nhà hàng ở Phí thành mùi vị cũng không tệ lắm, ngày hôm qua Trương Lam đã thử qua, cô đến bên cạnh Tiết Nhượng, ngồi xuống, cười híp mắt nhìn cậu, nói: "Chờ tới cuối tuần, tớ mời các cậu đi ăn ở bên ngoài."

Tiết Nhượng mặt không cảm xúc.

Phan Vĩ che mặt: " Làm sao lại không biết xấu hổ như thế."

Tiết Nhượng ghét bỏ nhìn cậu ta một cái.

Thẻ cơm của Trương Lam có không ít tiền, chờ Tiết Nhượng cùng Phan Vĩ lấy đồ ăn ngon xong, cô mới tính tiền, dì bán cơm cười cười trả thẻ lại cho cô, nói "Cậu nam sinh kia đã trả hết rồi."

"Ai?" Trương Lam bị dọa nhảy dựng lên.

Dì dùng cái muỗng chỉ chỉ cậu nam sinh mặc áo T-shirt màu đen như hạc đứng trong bầy gà: "Cậu đẹp trai đứng ở đằng kia."

Trương Lam lặng lẽ thu hồi thẻ cơm, bưng thức ăn chạy tới, ngồi xuống đối diện Tiết Nhượng: "Tớ mời khách chứ?"

Phan Vĩ ha ha cười: "Tiết Nhượng sẽ không để cho con gái mời."

Tiết Nhượng không nói một lời, gắp cơm nhét vào trong miệng, lại nhìn cô một cái, yên lặng từ trong khay của cô, gắp mấy miếng sườn của cô.

Trương Lam: "Đáng ghét."

Tiết Nhượng: "Im miệng!"

Phan Vĩ: "Đặc biệt ngon nha."

Trương Lam đỏ mặt, phồng má, nhìn chàng trai đối diện.

"Trương Lam!" Thanh âm khiếp đảm truyền đến.

Trương Lam quay đầu, lòng thầm than một tiếng, cô nặn ra một nụ cười: "Hi!"

Long Ngọc mừng rỡ: "Không nghĩ lại thấy cậu ở đây."

Trương Lam: "Nhìn thấy tớ ở đây không phải rất bình thường sao? Đây là nhà ăn nha."

Ánh mắt Long Ngọc quét tới Tiết Nhượng, đỏ mặt, nói: "A, đúng vậy, nhà ăn, rất bình thường, cái đó, tớ có thể ngồi đây không?"

"..." MMP, tình địch ư.

Long Ngọc cúi đầu, mặt đầy mong đợi.

Mềm lòng.

"Ngồi đi." Trương Lam nói xong, muốn tát mình một bạt tai.

"Cám ơn." Long Ngọc vui mừng, đi vòng qua, ngồi xuống bên cạnh Trương Lam.

Trương Lam theo bản năng nhìn Tiết Nhượng, cậu cúi đầu, không biết đeo tai nghe lúc nào, ung dung thong thả ăn cơm, rất lịch sự, cũng rất có giáo dưỡng, trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ màu đen càng nổi bật lên làn da trắng của cậu, cậu giơ tay lên lấy đồ uống, Trương Lam cướp đi trước mặt cậu, đem đồ uống của cậu lấy ra.

Bàn tay bắt hụt, Tiết Nhượng ngẩng đầu, im lặng nhìn cô.

"Đưa đây." Ngón tay cậu ngoắc ngoắc.

Trương Lam đỏ mặt, nghiêng đầu, mẹ nó sắc đẹp động lòng người.

Chủ động đem đồ uống dâng lên.

Long Ngọc ở một bên nhìn, hâm mộ nói: "Quan hệ của các cậu thật tốt."

Phan Vĩ cười nói: "Ngồi cùng bàn, quan hệ có thể nào không tốt?"

Nói xong còn hướng Trương Lam nháy mắt mấy cái.

Long Ngọc càng mừng rỡ.

Cô ấy lấy điện thoại ra, nói với Trương Lam: "Chúng ta thêm wechat đi."

Trương Lam: "Wechat?"

"Đúng vậy!" Long Ngọc mở phần mềm, giơ đến trước mặt cô.

Trương Lam suy nghĩ, lại không tìm được lý do để từ chối.

Vì vậy, liền thêm bạn.

Cô hối hận, lại muốn tát mình một bạt tai, mẹ nó cô mềm lòng làm gì.

Ô.

Ai bảo cô ở trong trường Nhất Trung này một người bạn cũng không có.

【 Thế giới loạn như vậy giả bộ trong sáng cho ai nhìn. (3) 】

【 Tiểu tỷ tỷ: Tớ thật thê thảm, có một ngày sẽ bị sự mềm lòng này hại chết. 】

【 Tuệ Bảo: Chuyện gì vậy? Đại tiểu thư của chúng ta... 】

【 Linh Bảo: Là gì, cậu thế nào? 】

【 Tiểu tỷ tỷ: Tớ đối với tình địch có lòng tốt. 】

【 Tuệ Bảo: Tình địch?? 】

【 Linh Bảo:...Tình địch? Cậu thích ai? 】

【 Tiểu tỷ tỷ: Tớ nói, tớ bị Tiết Nhượng câu dẫn, các cậu mất trí nhớ sao? 】

【 Tuệ Bảo: Không coi là thật. 】

【 Linh Bảo: Tớ cũng không coi là thật. 】

【 Tiểu tỷ tỷ: Tớ muốn bóp chết hai người. 】

Điện thoại vang lên một tiếng.

【 Tiểu Ngọc: Hắc, Lam Lam. 】

【 Tiểu Ngọc: Lam Lam, cậu biết wechat của Tiết Nhượng không? 】

【 Tiểu tỷ tỷ: Tớ không biết. 】

【 Tiểu Ngọc: Ô, được rồi. 】

Cô nghiêng đầu, nhìn nam sinh đang tựa vào ghế chơi điện thoại di động.

"Tiết Nhượng, số wechat của cậu là gì?"

"123456789." Yên lặng hai giây, cậu nói.

Trương Lam: "..."

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn bảo bối stairwell.

Cảm ơn tất cả cho ta rót rót đầy bảo bối cửa.

Tiết Nhượng: Tiểu tỷ tỷ chớ không tin, thật sự là 123456789.