Chàng Tiên Cá Bé Nhỏ

Chương 7


Edit + Beta: A Cẩn

Hôm đó, nói chuyện đến cuối cùng, hai người đành cụt hứng ra về. Lúc tôi đi qua dọn ly café thì thấy anh Nguyên tựa lưng vào sofa, hình như đang ngẩn người. Ly sữa nóng đặt trước mặt — Đương nhiên bây giờ đã lạnh — thoạt nhìn chưa từng bị uống một miếng.

Thứ này là do Cận Sở làm riêng cho anh ấy. Anh Nguyên mở quán café, nhưng chính anh ấy lại chưa từng uống café bao giờ, luôn pha chút sữa bò, trà sữa, chocolate nóng vân vân để uống.

Anh ấy nói đó là vì anh ấy không thích vị đắng. Bất kể có bỏ bao nhiêu đường vào café đi nữa thì anh ấy vẫn thấy đắng.

Nếu đã vậy thì tại sao lại không mở quán trà sữa? Tôi hỏi anh ấy.

Bởi vì lúc đó anh có biết café lại đắng đến vậy đâu. Anh ấy trả lời một cách đương nhiên.

Tôi tay chân nhẹ nhàng bưng đĩa lên, thuận tiện lau bàn luôn. Anh Nguyên mở đôi mắt dài mảnh nhìn tôi, chậm rãi nói:

– Dọn ly của anh luôn đi.

Tôi nói:

– Ngọt lắm đấy. Cận Sở cố ý bỏ đường gấp đôi cho anh đấy.

Anh Nguyên im lặng nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi chỉ chịu được mấy chục giây rồi đầu hàng:

– Không uống thì thôi vậy.

Tôi duỗi tay lấy ly. Bỗng anh ấy bật cười, bưng ly sữa bò lên uống một ngụm, nói:

– Đúng là ngọt ghê.

Ngừng chốc lát, anh ấy còn nói:

– Bây giờ cậu với Tiểu Cận là một đôi rồi nhỉ.

Anh ấy nói câu trần thuật, giọng chắc như đinh đóng cột.

Nhất thời, tôi không biết phải đáp lời như thế nào. Tôi không rõ thái độ của anh ấy đối với chuyện này. Trong lúc tôi còn chần chờ thì anh ấy lại xua tay, ra hiệu cho tôi nhanh đi đi.

Tôi bưng ly café vào nhà bếp rửa, cảm thấy chắc anh ấy là một con yêu quái có thể đọc suy nghĩ của người khác.

Tôi tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây. Nhưng bất ngờ là ngày hôm sau, người bí ẩn lại đến đây.

Lần này anh ta không quấy rầy anh Nguyên mà chỉ gọi một ly café, sau đó ngồi tựa vào cửa sổ đối diện với anh ấy rồi gõ laptop. Anh ta ngồi trong quán cả buổi sáng, không biết đang làm những gì.

Sau đó ngày thứ ba, ngày thứ tư, hầu như mỗi ngày anh ta đều đến. Có lúc là buổi sáng có lúc lại là buổi chiều. Các loại café trong quán đều bị anh ta uống gần hết rồi.

Trong khoảng thời gian này, quán lại trở nên vắng vẻ như trước kia. Mỗi ngày bưng café cho mấy người khách thưa thớt, xong rồi tôi ngồi ở sau quầy với Cận Sở cùng đọc sách với nhau, có lúc lại nói chuyện với nhau trên giấy. Lúc không có khách thì chúng tôi vẫn rất rảnh rỗi. Lúc trước anh Nguyên còn bắt chúng tôi đánh bài với anh ấy. Nhưng gần đây anh ấy đã chẳng còn hứng thú với bài bạc nữa.

Tôi cảm thấy anh ấy ủ rũ như quả cà bị sương đánh vậy. Uy lực của ex thật là mạnh mẽ.

Lúc tháng tám sắp trôi qua, tôi và Cận Sở tiến đến bước cuối cùng.

Lý do là anh Nguyên nghiên cứu ra một loại đồ uống mới, kích động cho tôi uống thử. Chất lỏng màu vàng cam đựng trong ly thủy tinh có mùi trái cây dịu nhẹ, vị rất ngọt, giống như nước ép của một loại hoa quả nào đó. Tôi cẩn thận nhấp một ngụm, phát hiện hương vị còn khá ngon, cho nên uống hết cả một ly, hơn nữa còn phản hồi đánh giá rất cao cho anh Nguyên.

Trên đường về nhà, tôi và Cận Sở nắm tay nhau đi vòng đến chợ trong ngõ nhỏ mua đồ ăn. Khí trời khá nóng nên mồ hôi chảy ướt áo tôi.

Sau khi về nhà, cậu ấy đi cho mèo ăn, tôi bỏ thức ăn vào thủ lạnh. Trong nhà mở máy lạnh, nhưng tôi vẫn thấy nóng. Đến lúc này tôi mới chậm chạp phát hiện hình như có gì đó sai sai.

— Mặt cậu đỏ ghê. Cận Sở nói.

Cậu ấy lo lắng vươn tay sờ má tôi. Ngón tay cậu ấy rất lạnh, chạm vào tôi khiến tôi cảm thấy rung động.

Tôi túm lấy tay cậu ấy, ôm cậu ấy vào lòng, cúi đầu hôn lên môi, hai má cậu ấy. Ngón tay thò vào trong áo, vuốt ve nhẹ nhàng làn da hơi lạnh của cậu ấy.

Vẻ mặt cậu ấy hơi ngơ ngác, không hiểu tôi đang làm gì. Cậu ấy chẳng hiểu gì cả.

Tay tôi thò vào lưng quần cậu ấy, cậu ấy sợ hãi giữ tay tôi, không mạnh, rất dễ vùng thoát. Nhưng tôi vẫn dừng động tác, rũ mắt nhìn cậu ấy.

Cậu ấy hơi mở to mắt, đôi mắt trong veo đối diện với tôi không chút nháy mắt. Một lát sau, có vẻ cậu ấy đã ý thức được điều gì, hơi rũ mi mắt, duỗi tay ôm lấy cổ tôi, ngẩng đầu hôn tôi.

Tôi ngậm môi cậu ấy, ôm cậu ấy vào phòng, đặt cậu ấy lên giường, ngồi quỳ giữa hai chân cậu ấy rồi bắt đầu hôn rất nghiêm túc.

Cậu ấy khép hờ mắt bắt đầu quấn quýt với miệng lưỡi của tôi, đôi gò má như hoa đào nở rộ, lông mi dài hơi che khuất đôi mắt, ướt át khiến người ta yêu thương. Cậu ấy không từ chối khi tôi bắt đầu cởi quần áo của cậu ấy.

Thân thể cậu ấy cao gầy trắng nõn như đóa bách hợp lặng lẽ nở trong đêm xuân. Tôi hôn nhẹ lên khắp cánh hoa đó.

Cuối tháng tám, bầu trời lúc sáng sớm xanh thẳm gần giống màu nước biển. Cậu ấy ngủ say trong ánh nắng dịu nhẹ, vẻ mặt điềm tĩnh lại ngoan hiền. Lông mi khép lại nhìn như một chiếc quạt nhỏ.

Tôi kéo chăn mỏng đắp lên bờ vai trắng nõn gầy gò của cậu ấy, cảm nhận tình cảm nóng cháy lại dịu dàng tràn ngập trong trái tim.

Tôi muốn tìm ra manh mối cho hành động không hợp với tiến độ bình thường này, nhưng cuối cùng phát hiện hoàn toàn không thể làm được.

Tôi còn tưởng rằng chúng tôi sẽ từ từ yêu đương mấy năm chỉ nắm tay hôn môi mà thôi, sau đó mới thực hiện bước cuối cùng nước chảy thành sông… Tôi chưa từng nghĩ rằng chúng tôi có thể ở bên nhau cả đời… Nhưng chuyện xảy ra ngoài dự đoán này lại khiến tôi phát hiện ham muốn chiếm hữu của tôi còn mạnh hơn trong tưởng tượng.

Rõ ràng tôi có thể khống chế được nó, nhưng tôi lại không làm vậy.

Tôi si mê cậu ấy, muốn có được cậu ấy. Bất kể là nụ cười nhạt nhẽo, hay là sự im lặng mềm mỏng. Bất kể là tiếng thở gấp kìm nén, hay là thân thể run nhẹ khi bị ngón tay mơn trớn.

Tôi nghĩ tôi đã mê muội thật rồi.

Kết thúc kỳ nghỉ hè, chúng tôi lên lớp 12, ngay cả ngày cuối tuần cũng bị dùng để học thêm. Chỉ có khi nào được nghỉ cuối tháng thì mới có thể đến quán café ngồi một lát.

Tháng mười một đến quán café, nhìn thấy người bí ẩn đội nón đầu bếp trước kia Cận Sở từng dùng làm bánh ngọt ở nhà bếp, tôi kinh ngạc đến mức suýt rớt cằm.

Người bí ẩn bưng một đĩa bánh ngọt đến, cười tươi tự giới thiệu:

– Tên anh là Chu Sâm, là bạn trai cũ và tương lai của Nguyên Cừu. Rất vui được làm quen với các em.

Anh Nguyên trợn trắng mắt, tôi chen ngang vào trước khi anh ấy bắt đầu ca cẩm:

– Chào anh ạ. Tên em là Hà Ý, cậu ấy là Cận Sở. Nhân tiện… Anh Nguyên tên gì ạ?

Sắc mặt anh Nguyên đen thui. Chu Sâm nói:

– Cậu ấy không nói với các em à? Tên cậu ấy là Nguyên Cừu.

… Quả… Bóng? (*)(*) Nguyên Cừu đọc là Yuan Chou, quả bóng (viên cầu) đọc là Yuan Qiu, phát âm na ná nhau nên dễ bị nhầm lẫn.Dường như anh Nguyên biết tôi đang nghĩ gì nên cả giận nói:

– Cừu (仇) là nhân (人) cửu (九), chứ không phải là cầu trong quả bóng!

Tôi vùi đầu lên vai Cận Sở, không phúc hậu cười đến mức run rẩy. Cận Sở mím môi để lộ lúm đồng tiền.

– Quả là chỉ có Tiểu Cận tốt.

Anh Nguyên phẫn nộ:

– Thứ oắt con không biết tôn trọng người lớn như chú mày định làm gì đấy? Lúc trước nhất định là anh đây điên rồi nên mới bị chú mày dụ mua một tặng một!

– Thế mà còn có mặt mũi để nói.

Tôi phản kích không chút khách khí.

– Không biết là người lớn nào thích đùa dai, lại đi cho trẻ vị thành niên uống thứ kỳ quái…

Cận Sở đỏ bừng cả mặt nhào đến bịt kín miệng tôi.

– Chẳng phải là tốt lắm hay sao?

Anh Nguyên cười hi hi nói:

– Thực sắc tính dã, chú mày đã từng chính miệng nói thế còn gì.

– Anh không sợ làm bậy à?

Tôi ôm Cận Sở vào lòng, trấn an sờ đầu cậu ấy.

– Không đâu nhé.

Anh Nguyên nói.

– Hai đứa bây nhìn nhau bằng ánh mắt còn ngọt ngấy hơn cả mật ong mà mẹ anh nuôi. Chỉ có loại trai thẳng không có radar như Chu Sâm mới không phát hiện thôi. Hơn nữa anh đâu có bỏ thuốc chú mày đâu, chỉ bỏ thêm chút đồ giúp vui thôi… Nói chứ kết quả thế nào hả?

Tôi nói:

– … Hình như cũng được đấy.

Cận Sở lại bắt đầu vùng vẫy muốn bịt miệng tôi.

Chu Sâm nói:

– Anh không phải là thẳng!

Sau đó bọn họ bắt đầu cuộc tranh luận rốt cục có thẳng hay không. Nói dễ hiểu là tranh cãi về “chuyện xưa”.

Tôi bỗng cảm thấy hai người họ rất xứng đôi.

Một ngày trước lễ Giáng Sinh, anh Nguyên gọi điện thoại bảo chúng tôi qua đó, nói muốn mời chúng tôi ăn bữa cơm.

Chu Sâm có vẻ không ở trong quán. Anh Nguyên ngậm ống hút uống trà sữa một cách nhàm chán. Nhìn thấy chúng tôi đến thì con mắt sáng ngời, chỉ vào cây thông Noel cao cao trong quán cùng với hộp quà chất đống trên bàn nói:

– Treo nó xong thì các cậu có thể chọn hai thứ trước.

Tôi bưng thang gấp đến, bò lên tầng trên cùng bắt đầu treo hộp quà lên đỉnh cây thông. Cận Sở ngồi bên dưới, cầm từng hộp quà trên bàn đưa lên cho tôi.

– Anh Sâm đâu rồi? Ảnh không đến đón Giáng Sinh với anh à?

Tôi thuận miệng hỏi.

Mãi mà không nghe thấy câu trả lời, tôi đang định quay đầu nhìn thì Cận Sở gõ thang gấp, ý bảo tôi nhận hộp.

Tôi treo hộp quà lên cây. Cận Sở ra dấu nói tôi đừng hỏi nhiều như vậy. Anh Nguyên có vẻ rất khó chịu.

Tôi sờ mặt cậu ấy, cậu ấy quay lại dụi vào tay tôi.

Tôi rất thích cậu ấy làm những hành động như thể đang làm nũng này, khiến trái tim tôi trở nên mềm mại, như thể bỗng rơi vào đống bơ ngọt ngào vậy.

Tôi nhảy xuống thang gấp. Cận Sở cũng bò xuống từ từ, rửa sạch tro bụi dính trên tay, vào nhà bếp nấu sữa bò.

Tôi loanh quanh sau lưng cậu ấy. Cậu ấy tiện tay lấy mũ đầu bếp màu trắng đội lên đầu tôi, ý bảo tôi giúp cậu ấy đánh bơ.

— Lúc buồn thì cứ ăn chút đồ ngọt là được. Cậu ấy nói.

– Lúc buồn thì ăn cậu có vẻ tốt hơn đấy.

Tôi ghé vào tai cậu ấy thì thầm.

Tai cậu ấy chợt đỏ ửng, mở to mắt trừng tôi, giống một con mèo con đang giương nanh múa vuốt, hoàn toàn không có tí sức đe dọa nào cả.

Tôi bật cười mấy tiếng, lại gần hôn lên môi cậu ấy.

Cận Sở làm một phần pudding bơ cho anh Nguyên. Tôi không biết ăn bánh ngọt có tác dụng điều tiết cảm xúc hay không, nhưng ít ra anh Nguyên anh xong thì cảm xúc cũng khá là ổn, tỏ vẻ muốn mời chúng tôi ăn beefsteak.

– Nếu các cậu không chọn thì để anh chọn cho.

Anh ấy tiện tay vơ hai hộp quà tôi treo lên cây thông Noel rồi ném lại đây.

– Quà Giáng Sinh. Về nhà hẵng mở.

Chìa khóa cửa hàng được ném đến chung với hộp quà.

– Giúp anh khóa cửa luôn đi. Anh đi lái xe đến đây.

Tôi tắt đèn trong quán, đóng cửa chốt khóa.

Đứng chờ với Cận Sở một lát, một chiếc Maserati màu đỏ chạy ra từ trong con hẻm, đứng trước cửa quán. Cửa kính xe hạ xuống để lộ gương mặt quen thuộc của anh Nguyên.

– Lên xe đi – Anh ấy nói.

– Màu sắc chói quá đấy.

Tôi cảm thán.

– Lúc còn trẻ anh mày còn chói hơn thế này cơ.

Anh Nguyên liếc nhìn tôi từ gương chiếu hậu, hơi mỉm cười.

– Nếu chú mày đẻ sớm mấy năm thì không chừng còn được chiêm ngưỡng phong thái của anh năm đó.

Tôi bĩu môi:

– Làm như giờ anh già lắm ấy.

– Chú mày cảm thấy anh bao nhiêu tuổi rồi? – Anh Nguyên nhướn mày.

– Em cảm thấy anh giống một sinh viên nghèo khó bỏ học giữa chừng.

Tôi đáp lời rất thành thật.

– Anh Sâm nhìn giỏi giang mới giống người thành đạt.

Anh Nguyên cười phá lên. Đôi mắt anh ấy dài mảnh, đuôi mắt hơi nhếch lên, lúc không cười thì nhìn hơi lạnh lùng, lúc cười lại có chút ngả ngớn. Tuy rằng rất đẹp, nhưng chỉ nhìn ánh mắt thì đúng là không giống người tốt.

Nhưng tướng mạo của anh ấy lại giảm bớt rất nhiều, lạnh lùng giảm bớt thành hờ hững, cũng giảm bớt ngả ngớn thành hoạt bát. Nói đơn giản thì anh ấy có gương mặt nhìn rất trẻ tuổi, thậm chí còn có vẻ hơi non.

Anh Nguyên cười cả buổi, quay đầu hỏi Cận Sở.

– Tiểu Cận nói xem, em cảm thấy anh với anh Sâm đều bao nhiêu tuổi rồi?

Cận Sở ngẫm nghĩ, hai tay giơ lên hai số hai, rồi chỉ vào anh Nguyên.

– Thế còn cậu ta?

— Hai mươi tám. Cận Sở đáp.

Cũng không khác suy nghĩ của tôi là mấy.

– Sai rồi nhé.

Anh Nguyên cười nói.

– Anh lớn hơn các cậu cả một con giáp. Năm nay Chu Sâm mới hai mươi lăm.

– Hơn nữa quan trọng là anh giàu hơn cậu ta nhiều. Cậu ta mới là sinh viên nghèo khó… À không, bây giờ là dân văn phòng nghèo khó.