Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi

Chương 813: Nếu đã tóm được em, thì làm sao có thể để em chạy mất?


Một câu thôi cũng đủ khiến mọi người ở đây đều im bặt.

Ánh mắt của bọn họ nhìn chằm chằm vào Nhạc Thính Phong, nhìn anh đưa Nhạc phu nhân và Yến Thanh Ti rời khỏi nơi này mà không thể làm được gì, họ muốn đi nhưng tất cả cửa ra vào đều bị chặn hết cả rồi.

Có một người đàn ông trung niên tính tình không được tốt, hét lên: “Thật quá ngông cuồng, không coi ai ra gì… Chẳng lẽ cả cái Lạc Thành này đều của nhà họ Nhạc chắc? Tôi đang muốn xem, xem ai có thể cản tôi ra khỏi đây đấy?”

Ông ta hùng hổ bước ra ngoài, kết quả chưa đến một lúc thì đã tiu nghỉu quay vào, dù cho người khác có hỏi cái gì ông ta cũng không trả lời, chỉ trực tiếp rút điện thoại ra, tự mình mở khoá quăng cho người kiểm tra.

Ánh mắt Diệp Thiều Quang vẫn bám theo hình ảnh Quý Miên Miên rời khỏi đây, khẽ cắn răng, cái gã Nhạc Thính Phong này, anh giúp anh ta thế mà anh ta không chịu mở cửa sau cho anh.

Khó khăn lắm mới tóm được Quý Miên Miên, bây giờ lại để cô chuồn mất.

Diệp Thiều Quang quăng cả cái điện thoại cho Giang Lai. “Chiếc điện thoại này tôi không cần nữa, để tôi đi.”

Giang Lai nhớ đến cái cảnh anh ta kéo Quý Miên Miên đi: “Cái này, Diệp tiên sinh không hay lắm đâu, chúng tôi cũng không phải là người tham tiền.”

“Tôi cầu xin anh đấy, được chưa?” Mặt mũi Diệp Thiều Quang trở nên dữ tợn.

Giang Lai vuốt vuốt sống mũi: “Vậy… được rồi, anh… đi trước đi, nhưng… chắc là... không đuổi kịp đâu…”

“Cậu nói cái gì cơ?”

“Không có gì, đi thong thả nha!” Giang Lai cười ha ha.

Diệp Thiều Quang sải chân bước vội, phi như bay ra ngoài, may mà vận may của của anh cũng không tệ đến như vậy, đúng lúc nhìn thấy Quý Miên Miên khom người lên xe.

Diệp Thiều Quang ngay lập tức chạy đến đó, tốc độ còn vượt qua cả vận động viên chạy nước rút một trăm mét, nhanh chóng lôi Quý Miên Miên đã bước một chân vào trong xe xuống dưới.

Quý Miên Miên bị kéo cho một phát cả người suýt ngã ngửa ra đằng sau, nhưng may được người đứng đằng sau đỡ lấy. Cô nhìn thấy gương mặt xinh đẹp, kinh diễm đó của Diệp Thiều Quang liền quát lên: “Diệp Thiều Quang, anh muốn làm cái gì?”

“Em nói xem tôi có thể làm cái gì đây? Hôm nay tôi đã bắt được em, em cảm thấy tôi còn có thể để em dễ dàng trốn thoát được hay sao?”

Diệp Thiều Quang khiêng Quý Miên Miên lên vai rồi nói với tài xế: “Bảo với Yến Thanh Ti là tôi đưa người của cô ta đi trước.”

Quý Miên Miên hét lên: “Cái tên khốn khiếp Diệp Thiều Quang này, anh để bà đây xuống ngay không thì bảo? Có bản lĩnh thì chúng ta đánh một trận, xem xem tôi có thể giết chết được anh hay không…?”

“Có thể, chốc nữa lên giường rồi em muốn giết tôi bao nhiêu lần cũng được.”

Diệp Thiều Quang bước nhanh như bay, Yến Thanh Ti ở phía sau nhìn thấy anh ta vác Quý Miên Miên chạy mất, nhảy xuống xe muốn đuổi theo nhưng đã không kịp nữa rồi.

Yến Thanh Ti tức đến nghiến răng: “Cái tên Diệp Thiều Quang này, nhất định phải động đến người của em đấy à?”

Nhạc Thính Phong nói: “Hắn ta không có ác ý với Quý Miên Miên…”

Yến Thanh Ti gật đầu: “Em biết là không có, nếu như có thì em đã sớm đập chết hắn rồi.”

“Đi thôi, lên xe cái đã, chốc nữa anh sẽ cho người điều tra hành tung của Diệp Thiều Quang.”

Yến Thanh Ti vừa quay sang thì nhìn thấy Du Dực đi ra từ cửa chính khách sạn, cô ngẩn ra. Vừa nãy trong bữa tiệc, Du Dực như thể biến mất vậy, cô cũng suýt quên luôn là hôm nay ông cũng tới đây.

Du Dực bước đến trước mặt Yến Thanh Ti, Nhạc Thính Phong đứng chắn trước mặt cô, nói với Du Dực: “Cám ơn ông đã giúp tôi cầm chân Diệp Kiến Công.”

Lúc mọi chuyện mới bắt đầu ầm ĩ lên đã không nhìn thấy Du Dực đâu, cũng chẳng nhìn thấy những người khác của nhà họ Diệp.

Điều đó chỉ có thể nói lên một việc, Diệp Kiến Công đã bị Du Dực cầm chân.

Một Hạ Lan phu nhân rất dễ đối phó, nhưng nếu như cả lão cáo già Diệp Kiến Công cũng nhúng tay vào, việc này tuyệt đối sẽ không thể kết thúc nhẹ nhàng như thế được đâu, chiêu trò và thủ đoạn của Diệp Kiến Công cao tay hơn rất nhiều.

Hôm nay có thể thuận lợi như thế này, chắc chắn phải cám ơn Du Dực.

Du Dực nhìn Yến Thanh Ti, lạnh lùng nói với Nhạc Thính Phong: “Tôi làm thế cũng không phải là vì cậu.”