Ban Ngày Tận Tình

Chương 7


Từ mùa hè đến mùa đông, lúc Phương Giác tỉnh lại, thấy được thế giới màu trắng.

Thuần trắng, nhân gian như được tô điểm.

Bạch Tuần hiếm khi ngủ thẳng giấc, Phương Giác có chút mới mẻ, đi chọc anh, Bạch Tuần nhắm hai mắt, nắm tay cậu, kéo cậu vào trong lồng ngực của mình, “Đừng nhúc nhích.”

Phương Giác nảy ý xấu sờ xuống dương v*t mềm như bún của anh, “Anh ra ngoài chơi tuyết với tôi, tôi cho anh bắn trên bụng tôi.”

“Tiểu Giác à, ” Rốt cục Bạch Tuần trợn mắt, thở dài, có chút bất đắc dĩ, hô hấp tăng thêm.

Phương Giác vén quần áo của mình, lộ ra cái bụng trắng nõn cùng cái rốn, cọ cọ anh, tay cũng càng lúc càng nhanh, cuối cùng Bạch Tuần bàn giao trên bụng cậu, ấm nóng, Phương Giác cười rất lộ liễu: “Tỉnh chưa?”

Như vậy ai mà không tỉnh chứ.

Bạch Tuần nhìn Phương Giác, Phương Giác cười rất lộ liễu, tinh khiết, cậu nhìn Bạch Tuần, nằm úp sấp ghé vào lỗ tai anh nói: “Tôi tuốt một phát cho anh, có tiền không?”

“Có, chờ một lát chuyển khoản cho em, ” Bạch Tuần bóp bóp mũi của cậu, “Cùng em đi chơi tuyết.”

Đổi xong quần áo, Bạch Tuần làm điểm tâm, sau khi ăn xong, Phương Giác rất hưng phấn chạy ra ngoài thang máy. Phương Giác mặc áo lông màu đỏ, khăn quàng cổ màu đen, cười rộ lên đặc biệt sáng ngời —— khi không mặc quần áo, cậu rất phóng đãng, mặc quần áo, cậu ngược lại giống như một đứa nhỏ.

Bạch Tuần chậm rãi đi theo phía sau cậu, Phương Giác ngồi xổm xuống, nâng nắm tuyết, nói: “Thật là trắng!”

“Tôi muốn đắp người tuyết, ” Phương Giác kéo góc áo Bạch Tuần, vì vậy Bạch Tuần cũng ngồi xổm xuống, “Anh giúp tôi!”

“Vậy em cho tôi tiền, ” Bạch Tuần cười to, “Được không?”

Phương Giác có chút chần chờ, cắn môi một cái, lắc lư cánh tay của anh: “Sao anh lại có thể đòi tiền của tôi chứ!”

“Tại sao tôi không thể đòi tiền của em hả?” Bạch Tuần đùa cậu đến nghiện, hỏi ngược lại cậu, “Em cũng có không ít tiền mà.”

“… Vậy được rồi!” Phương Giác hạ quyết tâm, trông mong nhìn anh, như một con chó nhỏ, đôi mắt ướt nhẹp: “… Vậy anh muốn bao nhiêu tiền?”

Bạch Tuần giơ ngón tay trỏ.cloudyhiromi.wordpress.com

Phương Giác nói đùa anh: “Một đồng à?”

“Không phải, ” Bạch Tuần cách cậu gần rồi chút, lần này thay đổi nước hoa, tựa hồ là mùi bình minh của LV, Phương Giác cảm thấy mùi vị này giống mùi rượu một cách không giải thích được, giống như mình đang ngâm mình ở trong rượu, dường như say rồi, giọng Bạch Tuần trầm thấp.

“Cả đời em.”

Phương Giác đột nhiên giật thót mình, dừng tay lại.

Tiếng tim đập kịch liệt, bốn phía trống vắng, dường như tất cả đều rút đi màu sắc, mãi đến tận khi Bạch Tuần xoa xoa tóc của cậu, “Làm sao vậy Tiểu Giác?”

“Anh làm tôi sợ, ” Phương Giác vểnh miệng lên, có chút bối rối quay mắt đi, “Anh mau giúp tôi đắp người tuyết đi!”

“Vậy Tiểu Giác đồng ý với tôi à?” Bạch Tuần nâng mặt của cậu, tay anh rất nóng, mặt Phương Giác lại lạnh, cậu cảm thấy mình cũng bị nóng theo, từ ở ngoài đến bên trong, đều nóng bỏng, Bạch Tuần nói: “Hả?”

“Đừng nói nhảm!” Phương Giác gạt tay anh, không nhìn anh, “Anh đắp người tuyết cho tôi nhanh lên! Tôi cho anh một trăm đồng.”

Người tuyết hoàn thành lúc giữa trưa, tay Phương Giác đều đỏ, lạnh đau buốt, cuối cùng miễn cưỡng đắp thành một người tuyết nho nhỏ, Bạch Tuần giúp không ít, cuối cùng nhìn, nói: “Được rồi.”

“Tôi kể cho anh nghe!” Đôi mắt sáng lấp lánh của Phương Giác nhìn anh, “Khi tôi còn bé, mọi người đắp xong người tuyết phải làm một chuyện!”

Bạch Tuần kiên trì nhìn cậu, hỏi: “Chuyện gì?”

Phương Giác cười cong đôi mắt, dáng dấp môi hồng răng trắng, phun ra ba chữ: “Vẩy, nước tiểu.”

Cậu thấy Bạch Tuần nhăn lông mày lại, cười rộ lên, cười đau bụng, cuối cùng bị Bạch Tuần đẩy lên trên mặt tuyết, Bạch Tuần liếm lỗ tai của cậu, “Hay là nói chữ này —— “

“Tôi làm em ở đây, cho em thử xuất tinh trước mặt mọi người.”

Phương Giác thật sự sợ, biết Bạch Tuần có khả năng làm thật, vì vậy trốn anh, nhận sai: “Tôi xin lỗi!”

Bạch Tuần chỉ hôn nhẹ khóe miệng của cậu, nắm đầu ngón tay của cậu, kéo cậu đứng lên, Phương Giác nhất thời tê chân, nhào vào trong ngực của anh, đầu đụng phải cằm Bạch Tuần, Bạch Tuần “A” một tiếng, xoa xoa cằm của mình, đỡ Phương Giác.

“Đầu nhỏ này của em, ” Bạch Tuần nói, “Thật cứng.”

Phương Giác cười khanh khách, xoa xoa cằm cho anh, thổi một cái: “Không đau nữa.”

Bạch Tuần buồn cười,nhéo nhéo mặt Phương Giác: “Không đau.”

Trở về nhà, Phương Giác thay quần áo khác, trong nhà mở máy sưởi, rất ấm áp, cậu mặc mỏng chút, chỉ mặc áo ngủ, Bạch Tuần thấy cậu, cau mày: “Đi vào mặc dày một chút.”

“Không được!” Phương Giác nói như vậy trong miệng, nhưng vẫn là bé ngoan trở lại thay quần áo, lúc đi ra, Bạch Tuần đang ngồi ở trên ghế salon xem tạp chí, không biết là tạp chí gì.

Phương Giác bò lên trên ghế, cố ý không cho anh xem tạp chí, vươn lưỡi dài ra hôn, cái mông nhỏ lắc tới lắc lui, cọ anh.

Bạch Tuần chợt ôm thân thể của cậu, làm cho cậu ngồi ở trên người mình, dịu dàng hôn một cái lên gò má của cậu, tiếp tục xem tạp chí.

Tim bỗng nhiên đập kịch liệt.

Động tác mới vừa rồi của Bạch Tuần quá tự nhiên, như là đối xử với người yêu, Phương Giác cảm thấy như thể mình đang cùng anh nói chuyện yêu đương, được anh nâng ở trong lòng bàn tay.

Phương Giác cảm thấy trong lòng thay đổi, mềm mại khó mà tin nổi.

Không biết tại sao, cảm thấy Bạch Tuần đối xử với cậu thật tốt, giống như không có đường biên ngang bao dung, chỉ cần không chọc giận anh, Phương Giác làm cái gì cũng được.

Rất hiếm lạ, Phương Giác không nhịn được nhiều muốn một chút, rồi lại có chút khiếp đảm, sợ cậu vừa muốn nhiều, sẽ không có.

Bạch Tuần ôm lấy cậu, Phương Giác không thể lộn xộn, vì vậy chỉ có thể cùng ngồi chung một chỗ xem tạp chí, cậu nói: “Đây là cái gì vậy?”

“Tạp chí thương mại, ” Bạch Tuần nói, “Xem không hiểu?”

“Xem không hiểu, ” Phương Giác lười biếng nói, nằm nhoài trước ngực Bạch Tuần, ôm anh, “Anh đọc cho tôi nghe đi.”

Vốn chỉ là thuận miệng nói, Bạch Tuần lại thật sự đọc cho cậu, giọng anh rất êm tai, trầm thấp, có từ tính, đọc nội dung khô khan vô vị, giống như thôi miên.

Bên ngoài tuyết tan rất nhanh, mặt trời mùa đông không chói chang, ánh sáng màu trắng, có chút lạnh nhạt.

Phương Giác nghe không hiểu, chẳng qua là cảm thấy âm thanh êm tai, buồn ngủ, vì vậy nằm trong lồng ngực của anh mà ngủ.

Bạch Tuần hạ mắt thấy cậu, cười cười, tiếp tục đọc, Phương Giác rúc vào trong lồng ngực của anh, ngủ càng sâu.

Lúc ngủ nhìn thật biết điều.cloudyhiromi.wordpress.com

Lông mi Phương Giác rất dài, ánh sáng xuyên qua khe hở giữa lông mi, đôi môi hơi hé, hô hấp đều đều.

Cái tư thế này hình như có hơi không thoải mái, Phương Giác nghiêng người, Bạch Tuần giữ cậu lại, tránh cho cậu khỏi ngã xuống, nhẹ tay vỗ về, giúp cậu ngủ.

Bạch Tuần xem xong tạp chí, bỗng nhiên nhận ra Phương Giác trong lồng ngực có động tĩnh.

Đôi mắt cậu giật giật, thái dương chảy ra mồ hôi lạnh, mí mắt cũng khẽ run, miệng thì thầm nói gì đó, Bạch Tuần nhẹ nhàng lay cậu, “Tiểu Giác?”

Sau một lát, Phương Giác chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt mờ mịt, Bạch Tuần rũ mắt nhìn cậu, “Thấy ác mộng à?”

“Ừ, ” Phương Giác ôm lấy cổ của anh, “Anh xem xong tạp chí chưa?”

“Mơ thấy cái gì?” Bạch Tuần đặt tay ở bên hông của cậu, không nhẹ không nặng xoa, “Nói cho tôi nghe một chút.”

Dường như Phương Giác rất bất an, ôm chặt anh, chân quấn ở bên hông của anh, nhắm chặt mắt lại, nói: “Khi còn bé tôi rất nghèo.”

Bạch Tuần không lên tiếng, mặc hắn treo ở trên người mình.

“Bạch Tuần, nghèo thật đáng sợ, bị bệnh cũng không có cách nào, chết thì chết —— bọn họ đều vì tiền, đánh liều hơn nửa đời người, cuối cùng vẫn không thể nào mua một phần cơm ngon mà ăn.”Giọng Phương Giác rất nhẹ, “Cha tôi trước khi chết, bữa cơm cuối cùng là bánh màn thầu còn dư lại, đã cứng rồi, cùng một đĩa nhỏ dưa muối bị biến vị.”

Sau đó Phương Giác không lên tiếng nữa, Bạch Tuần hôn một cái lên tóc của cậu: “Ăn cơm không?”

Hợp với tình hình, bụng Phương Giác kêu gọi, cậu ngồi thẳng người, “Ăn!”

Bạch Tuần dẫn cậu đi siêu thị mua đồ ăn, Phương Giác có chút ngạc nhiên: “Người có tiền như mấy người mà cũng tự mình làm cơm à?”

“Không thì sao?” Bạch Tuần cầm măng.

“Không phải là mấy người có bảo mẫu hầu hạ, đi nhà cầu ị cũng có người đưa giấy cho sao?”

Bạch Tuần cong tay gõ cái ót của cậu, nhẹ giọng nói: “Không cho nói mấy chữ này.”

“Sẽ chú ý!” Phương Giác chạy đi mua đồ ăn vặt, Bạch Tuần không cho cậu ăn quá nhiều đồ ăn sẵn, lần này lại không quản cậu.

Phương Giác không ngừng thả vào bên trong, trong xe đẩy tràn đầy đồ, vừa muốn lấy thêm một bao que cay, Bạch Tuần lên tiếng.

“Lấy thêm một bao, tự mình trả tiền.”

Phương Giác rút tay về.

Dừng.

Không lấy thì không lấy.